What the hell destiny!
The ill does not singly betide!
I’m tired of this life.
Fate is so bad for nice people!
Mịt mù dặm cát đồi cây,
Tiếng gà điếm nguyệt dấu giày cầu sương.
Canh khuya thân gái dặm trường,
Phần e đường xá, phần thương dãi dầu!
Trời đông vừa rạng ngàn dâu,
Bơ vơ nào đã biết đâu là nhà!
Chùa đâu trông thấy nẻo xa,
Rành rành Chiêu Ẩn Am ba chữ bài.
Xăm xăm gõ mái cửa ngoài,
Trụ trì nghe tiếng, rước mời vào trong.
Thấy màu ăn mặc nâu sồng,
Giác Duyên sư trưởng lành lòng liền thương.
Gạn gùng ngành ngọn cho tường,
Lạ lùng nàng hãy tìm đường nói quanh:
Tiểu thiền quê ở Bắc Kinh,
Qui sư, qui Phật, tu hành bấy lâu.
Bản sư rồi cũng đến sau,
Dạy đưa pháp bảo sang hầu sư huynh.
Rày vâng diện hiến rành rành,
Chuông vàng khánh bạc bên mình giở ra.
Xem qua sư mới dạy qua:
Phải nơi Hằng Thủy là ta hậu tình.
Chỉ e đường sá một mình,
Ở đây chờ đợi sư huynh ít ngày.
Gửi thân được chốn am mây,
Muối dưa đắp đổi tháng ngày thong dong.
Kệ kinh câu cũ thuộc lòng,
Hương đèn việc cũ, trai phòng quen tay.
Sớm khuya lá bối phướn mây,
Ngọn đèn khêu nguyệt, tiếng chày nện sương.
Thấy nàng thông tuệ khác thường,
Sư càng nể mặt, nàng càng vững chân.
Cửa thuyền vừa tiết cuối xuân,
Bóng hoa đầy đất, vẻ ngân ngang trời.
Gió quang mây tạnh thảnh thơi,
Có người đàn việt lên chơi cửa Già.
Giở đồ chuông khánh xem qua,
Khen rằng: Khéo giống của nhà Hoạn nương!
Giác Duyên thực ý lo lường,
Đêm thanh mới hỏi lại nàng trước sau.
Nghĩ rằng khôn nỗi giấu mầu,
Sự mình nàng mới gót đầu bày ngay:
Bây giờ sự đã dường này,
Phận hèn dù rủi, dù may, tại người.
Giác Duyên nghe nói rụng rời,
Nửa thương, nửa sợ, bồi hồi chẳng xong.
Rỉ tai nàng mới giãi lòng:
Ở đây cửa Phật là không hẹp gì;
E chăng những sự bất kỳ,
Để nàng cho đến thế thì cũng thương!
Lánh xa, trước liệu tìm đường,
Ngồi chờ nước đến, nên đường còn quê!
Có nhà họ Bạc bên kia,
Am mây quen lối đi về dầu hương.
Nhắn sang, dặn hết mọi đường,
Dọn nhà hãy tạm cho nàng trú chân.
Những mừng được chốn an thân,
Vội vàng nào kịp tính gần tính xa.
Nào ngờ cũng tổ bợm già,
Bạc bà học với Tú bà đồng môn!
Thấy nàng mặt phấn tươi son,
Mừng thầm được mối bán buôn có lời.
Hư không đặt để nên lời,
Nàng đà nhớn nhác rụng rời lắm phen.
Mụ càng xua đuổi cho liền,
Lấy lời hung hiểm ép duyên Châu Trần.
Rằng: Nàng muôn dặm một thân,
Lại mang lấy tiếng dữ gần, lành xa.
Khéo oan gia, của phá gia,
Còn ai dám chứa vào nhà nữa đây!
Kíp toan kiếm chốn xe dây,
Không dưng chưa dễ mà bay đường trời!
Nơi gần thì chẳng tiện nơi,
Nơi xa thì chẳng có người nào xa.
Này chàng Bạc Hạnh cháu nhà,
Cùng trong thân thích ruột rà, chẳng ai.
Cửa hàng buôn bán châu Thai,
Thực thà có một, đơn sai chẳng hề.
Thế nào nàng cũng phải nghe,
Thành thân rồi sẽ liệu về châu Thai.
Bấy giờ ai lại biết ai,
Dầu lòng bể rộng sông dài thênh thênh.
Nàng dù quyết chẳng thuận tình,
Trái lời nẻo trước lụy mình đến sau.
Nàng càng mặt ủ mày chau,
Càng nghe mụ nói, càng đau như dần.
Nghĩ mình túng đất, sẩy chân,
Thế cùng nàng mới xa gần thở than:
Thiếp như con én lạc đàn,
Phải cung rày đã sợ làn cây cong!
Cùng đường dù tính chữ tòng,
Biết người, biết mặt, biết lòng làm sao?
Nữa khi muôn một thế nào,
Bán hùm, buôn sói, chắc vào lưng đâu?
Dù ai lòng có sở cầu,
Tâm mình xin quyết với nhau một lời.
Chứng minh có đất, có Trời,
Bấy giờ vượt bể ra khơi quản gì?
Được lời mụ mới ra đi,
Mách tin họ Bạc tức thì sắm sanh.
Một nhà dọn dẹp linh đình,
Quét sân, đặt trác, rửa bình, thắp nhang.
Bạc sinh quì xuống vội vàng,
Quá lời nguyện hết Thành hoàng, Thổ công.
Trước sân lòng đã giãi lòng,
Trong màn làm lễ tơ hồng kết duyên.
Thành thân mới rước xuống thuyền,
Thuận buồm một lá, xuôi miền châu Thai.
Thuyền vừa đỗ bến thảnh thơi,
Bạc sinh lên trước tìm nơi mọi ngày.
Cũng nhà hành viện xưa nay,
Cũng phường bán thịt, cũng tay buôn người.
Xem người định giá vừa rồi,
Mối hàng một, đã ra mười, thì buông.
Mượn người thuê kiệu rước nường,
Bạc đem mặt bạc, kiếm đường cho xa!
Kiệu hoa đặt trước thềm hoa,
Bên trong thấy một mụ ra vội vàng.
Đưa nàng vào lạy gia đường,
Cũng thần mày trắng, cũng phường lầu xanh!
Thoắt trông nàng đã biết tình,
Chim lồng khốn lẽ cất mình bay cao.
Chém cha cái số hoa đào,
Gỡ ra, rồi lại buộc vào như chơi!
Nghĩ đời mà chán cho đời,
Tài tình chi lắm, cho trời đất ghen!
Tiếc thay nước đã đánh phèn,
Mà cho bùn lại vẩn lên mấy lần!
Hồng quân với khách hồng quần,
Đã xoay đến thế, còn vần chửa tha.
Nhớ từ lạc bước bước ra,
Cái thân liều những từ nhà liều đi.
Đầu xanh đã tội tình chi?
Má hồng đến quá nửa thì chưa thôi.
Biết thân chạy chẳng khỏi trời,
Cũng liều mặt phấn cho rồi ngày xanh.
Lần thu gió mát trăng thanh,
Bỗng đâu có khách biên đình sang chơi,
Râu hùm, hàm én, mày ngài,
Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao.
Đường đường một đấng anh hào,
Côn quyền hơn sức lược thao gồm tài.
Đội trời đạp đất ở đời,
Họ Từ tên Hải, vốn người Việt đông.
Giang hồ quen thú vẫy vùng,
Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo.
Qua chơi nghe tiếng nàng Kiều,
Tấm lòng nhi nữ cùng xiêu anh hùng.
Thiếp danh đưa đến lầu hồng,
Hai bên cùng liếc hai lòng cùng ưa.
Từ rằng: Tâm phúc tương cờ
Phải người trăng gió vật vờ hay sao?
Bấy lâu nghe tiếng má đào,
Mắt xanh chẳng để ai vào có không?
Một đời được mấy anh hùng,
Bõ chi cá chậu, chim lồng mà chơi!
Nàng rằng: Người dạy quá lời,
Thân này còn dám xem ai làm thường!
Chút riêng chọn đá thử vàng,
Biết đâu mà gởi can tràng vào đâu?
Còn như vào trước ra sau,
Ai cho kén chọn vàng thau tại mình.
Từ rằng: Lời nói hữu tình,
Khiến người lại nhớ câu Bình Nguyên Quân.
Lại đây xem lại cho gần,
Phỏng tin được một vài phần hay không?
Thưa rằng: Lượng cả bao dong,
Tấn Dương được thấy mây rồng có phen.
Rộng thương cỏ nội hoa hèn,
Chút thân bèo bọt dám phiền mai sau!
Nghe lời vừa ý gật đầu,
Cười rằng: Tri kỷ trước sau mấy người!
Khen cho con mắt tinh đời,
Anh hùng đoán giữa trần ai mới già!
Một lời đã biết tên ta,
Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau!
Hai bên ý hợp tâm đầu,
Khi thân chẳng lọ là cầu mới thân!
Ngỏ lời nói với băng nhân,
Tiền trăm lại cứ nguyên ngân phát hoàn.
Buồng riêng sửa chốn thanh nhàn,
Đặt giường thất bảo, vây màn bát tiên.
Trai anh hùng, gái thuyền nguyên,
Phỉ nguyền sánh phượng, đẹp duyên cưỡi rồng.
Nửa năm hương lửa đương nồng,
Trượng phu thoắt đã động lòng bốn phương.
Trông vời trời bể mênh mang,
Thanh gươm, yên ngựa lên đàng thẳng rong.
Nàng rằng: Phận gái chữ tòng,
Chàng đi thiếp cũng quyết lòng xin đi!
Từ rằng: Tâm phúc tương tri,
Sao chưa thoát khỏi nữ nhi thường tình?
Bao giờ mười vạn tinh binh,
Tiếng chiêng dậy đất, bóng tinh rợp đường
Làm cho rõ mặt phi thường,
Bấy giờ ta sẽ rước nàng nghi gia,
Bằng nay bốn bể không nhà,
Theo càng thêm bận, biết là đi đâu?
Đành lòng chờ đó ít lâu,
Chầy chăng là một năm sau vội gì?
Quyết lời rứt áo ra đi,
Cánh bằng tiện gió cất lìa dậm khơi.
Hill’s trees, sand track are blurred.
Cocks crow. On bridge mark the footprints.
A lone, helpless woman’s
Afraid of roads, frightened for life.
When the dawn cracks on sky,
She’s still hopeless to find shelter.
There’s a small pagoda
Having Chiêu Ẩn in the name plate.
Happy, Kiều knocks the gate.
Then she’s greeted with great welcomes.
Seeing Kiều’s with brown garms,
Giác Duyên Abbot shows compassions.
She asks Kiều what happened.
Around the bush, Kiều’s then beating:
“I’m a nun at Bắc Kinh,
Been, since ages, seeking Buddha.
Teacher’ll soon come after.
I’m told to give you ornaments.”
Kiều, from her pack, presents
The silver tablet, and gold bell.
Giác Duyên then looks, and tells
Her: “You’re Hằng Thủy herself pupil?
You’re on the road, single.
Stay here a bit, wait for Teacher.”
Inside, Kiều takes shelter,
Eats vegan foods, lives a free life.
Sutras’ all memorized,
Kiều’s used to tasks inside temple:
Hoists the flag, writes sutras,
Rings bell when fog, lights the late lamps.
Her cleverness, and calm
Makes the Abbot certain ’bout her.
The ground’s filled with flowers.
The sky’s, in March, shimmered in lights.
In a cloudless, calm night,
There’s a Buddhist stops by. Seeing
The bell, the everything,
She says: “Like Hoạn Thư’s things fairly!”
Giác Duyên hears that, worries.
At night, she thus querries the girl.
Hiding’s impossible,
Kiều soon confesses whole story:
“It is what it would be.
My life, my lot, you decide then.”
Giác Duyên is pretty tensed
Between anguishes, and pities.
She pours her heart out, says:
“Buddha’s gate it’s always open.
I fear some accidents
Suddenly could happen to you!
Better now make your move.
Don’t wait for grass to grow, silly!
There is a Bạc auntie
Used to come with many tributes.
She’s entrusted with Kiều
To prepare good refuge for her.
Kiều pleased to have shelter,
Not knowing that is the dead end.
It is the cheater’s den.
Bạc, and Tú’ birds of same feathers.
Seeing Kiều’s looks, and lures,
Bạc’s pleased as it’ll make her money.
And then, she spreads furphies,
Making the lass very trembled.
The dame keeps pushing her,
Making her wed to a strange man.
“You are in this strange land,
And tarnished with rotten rumours.
What a star-crossed, cursed girl!
Who dares to keep, harbour you now?
Hurry to look for spouse,
Or else could not get out, even!
Nearby, not convenient.
From far, no good husband for you.
Hạnh is my good nephew.
He’s no one but my real kinsman,
A Thai Châu big shopman.
He is honest, dependable.
Whatever! Trust me lor!
You can escape after nuptial
To Thai Châu, where people
Don’t know your past, then you’ll be free.
In case you disagree,
You sure will have many troubles.”
Face’s painted with sorrows.
Kiều hears. Her heart’s tortured in pain.
She knows she’s at dead end.
Kiều sighs, and starts complaint slowly:
“I am a bird long strayed.
They say once bitten, twice frightened.
If I’m to wed, even.
Those who’re faithless, I won’t bother.
In case the worst occurs,
If he’s a traficker, then how?
So the man must first vow,
If he wishes for our romance.
Show me his commitments,
Then we can cross ocean later.”
On hearing that, the whore
Tells him to make preparations.
The house’s made spick and span.
Vase’s cleaned, yard’s swept, incense’s ready.
Hạnh kneels down eagerly,
Prays to almost every beings.
In yard, the oaths’ exchanged.
Behind the drape, wedding’s settled.
After done that nuptial,
They sail towards Thai Châu city.
When the ship’s docked safely,
Hạnh goes to his traditional,
Long established brothel.
He is indeed a procurer.
They then assess the girl.
Her price is set over ten times.
Hạnh hires her good sedan,
Gets the reward, and lams after.
The chair’s stopped at foyer.
From the house darts out a woman.
Everything loops again.
Same white-brow god, the same brothel.
Quickly, Kiều discovers,
But the caged bird never can flee.
“What the hell destiny!
The ill does not singly betide!
I’m tired of this life.
Fate is so bad for nice people!
Sad for cleansed up water
To be spoiled yet over again!
Heaven hates good woman.
After all, it hasn’t spared me.
Since the start of my leave,
I’d myself risked very often.
What’s the wrongs have I done,
More than half of life can’t settle?
Now can’t escape, I know.
I’m doomed by this cruel Heaven.”
In a moonlit even,
There comes a guest from frontier.
Thick brows, tiger’s whisker,
Bold shoulder, muscular body.
A hero of bravery,
Of martial arts, and brilliance.
His will matches Heaven.
He is Từ Hải, Việt Đông people,
A mature swashbuckler,
With oar, lute, sword, travels at will.
For long, he’d heard ’bout Kiều.
Beauty makes hero’s will softened.
When they meet, at first glance,
They both yell “excellent” inside.
“I’m here to make you mine,
Not as those passerby geezers.
Heard you’re a hot proud girl
That none could get into your eyes?
Hero is hard to find,
With common chaps, yes, why bother.
Kiều says: “Too much praise lor!
I’m low, dare not ever disdain.
Wish I can meet a man
To count on with my entire life.
For the guests at this place,
I simply have no right choosing.”
Từ says: “Words have feelings.
I’m reminded of Bình Nguyên Quân.
Come, see if this human’s
Worth any confidence of yo?”
Kiều says: “Your heart’s noble.
Tấn Dương’ll soon have one more dragon.
If there’s spare love, even.
I’m a grassroot, daren’t climb high!”
Nodding, Từ satisfies
“Intimates’ hard to find, really!
Your eyes are good, beauty.
Among the mass, you see hero!
You really get me though.
We’ll be with each other for life!”
They’re united in mind.
Love may be not always money!
Từ tells the agency,
And pays hundreds to release her.
His room’s made up with the
Drapes, and bed of super king size.
The beauty meets her knight.
Longing phoenix now finds dragon.
Half year of rock and roll,
Từ wants to start up already.
The blue sky’s mixed with sea,
He sees, packs up, ready to go.
Kiều says: “Wife must follow
Husband. It’s possible for me?”
Từ says: “You should know me.
Why’d you still have girly actions?
When my hundred thousands
Soldiers all march as an army
In my superb glory,
I’ll be officially with you.
I’m now homeless, and you
Are nothing but a true burden.
Stay here, and keep patient.
One year’s enough. Please don’t hurry!”
Thus firmly said, he leaves.
Today, the roc’s ready to fly.
She pours her heart out, says:
“Buddha’s gate it’s always open.
I fear some accidents
Suddenly could happen to you!
Better now make your move.
Don’t wait for grass to grow, silly!
______
I don’t know, but to be frank, i think this really has rythyms
LikeLiked by 1 person