The Tale of Kiều – Part 1

I’m writing this for fun,
Not for good translation at all.

Trăm năm trong cõi người ta,
Chữ tài chữ mệnh khéo là ghét nhau.
Trải qua một cuộc bể dâu,
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.
Lạ gì bỉ sắc tư phong,
Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen.
Cảo thơm lần giở trước đèn,
Phong tình cổ lục còn truyền sử xanh.
Rằng: Năm Gia-tĩnh triều Minh,
Bốn phương phẳng lặng hai kinh vững vàng.
Có nhà viên ngoại họ Vương,
Gia tư nghỉ cũng thường thường bậc trung.
Một trai con thứ rốt lòng,
Vương Quan là chữ nối dòng nho gia.
Đầu lòng hai ả tố nga,
Thúy Kiều là chị em là Thúy Vân.
Mai cốt cách tuyết tinh thần,
Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười.
Vân xem trang trọng khác vời,
Khuôn trăng đầy đặn nét ngài nở nang.
Hoa cười ngọc thốt đoan trang,
Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da.
Kiều càng sắc sảo mặn mà,
So bề tài sắc lại là phần hơn.
Làn thu thủy nét xuân sơn,
Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh.
Một hai nghiêng nước nghiêng thành,
Sắc đành đòi một tài đành họa hai.
Thông minh vốn sẵn tính trời,
Pha nghề thi họa đủ mùi ca ngâm.
Cung thương làu bậc ngũ âm,
Nghề riêng ăn đứt hồ cầm một trương.
Khúc nhà tay lựa nên chương,
Một thiên Bạc mệnh lại càng não nhân.
Phong lưu rất mực hồng quần,
Xuân xanh xấp xỉ tới tuần cập kê.
Êm đềm trướng rủ màn che,
Tường đông ong bướm đi về mặc ai.
Ngày xuân con én đưa thoi,
Thiều quang chín chục đã ngoài sáu mươi.
Cỏ non xanh tận chân trời,
Cành lê trắng điểm một vài bông hoa.
Thanh minh trong tiết tháng ba,
Lễ là tảo mộ hội là đạp thanh.
Gần xa nô nức yến anh,
Chị em sắm sửa bộ hành chơi xuân.
Dập dìu tài tử giai nhân,
Ngựa xe như nước áo quần như nêm.
Ngổn ngang gò đống kéo lên,
Thoi vàng vó rắc tro tiền giấy bay.
Tà tà bóng ngả về tây,
Chị em thơ thẩn dan tay ra về.
Bước dần theo ngọn tiểu khê,
Lần xem phong cảnh có bề thanh thanh.
Nao nao dòng nước uốn quanh,
Nhịp cầu nho nhỏ cuối ghềnh bắc ngang.
Sè sè nấm đất bên đàng,
Dàu dàu ngọn cỏ nửa vàng nửa xanh.
Rằng: Sao trong tiết Thanh minh,
Mà đây hương khói vắng tanh thế này?
Vương Quan mới dẫn gần xa:
Đạm Tiên nàng ấy xưa là ca nhi.
Nổi danh tài sắc một thì,
Xôn xao ngoài cửa hiếm gì yến anh.
Phận hồng nhan có mong manh,
Nửa chừng xuân thoắt gãy cành thiên hương.
Có người khách ở viễn phương,
Xa nghe cũng nức tiếng nàng tìm chơi.
Thuyền tình vừa ghé tới nơi,
Thì đà trâm gãy bình rơi bao giờ!
Buồng không lặng ngắt như tờ,
Dấu xe ngựa đã rêu lờ mờ xanh.
Khóc than khôn xiết sự tình,
Khéo vô duyên bấy là mình với ta!
Đã không duyên trước chăng mà,
Thì chi chút ước gọi là duyên sau.
Sắm sanh nếp tử xe châu,
Vùi nông một nắm mặc dầu cỏ hoa.
Trải bao thỏ lặn ác tà,
Nấm mồ vô chủ ai mà viếng thăm!
Lòng đâu sẵn mối thương tâm,
Thoắt nghe Kiều đã đầm đầm châu sa:
Đau đớn thay phận đàn bà!
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung.
Phũ phàng chi bấy hóa công!
Ngày xanh mòn mỏi má hồng phôi pha.
Sống làm vợ khắp người ta,
Khéo thay thác xuống làm ma không chồng!
Nào người phượng chạ loan chung,
Nào người tiếc lục tham hồng là ai?
Đã không kẻ đoái người hoài,
Sẵn đây ta thắp một vài nén hương.
Gọi là gặp gỡ giữa đường,
Họa là người dưới suối vàng biết cho.
Lầm rầm khấn vái nhỏ to,
Sụp ngồi đặt cỏ trước mồ bước ra.
Một vùng cỏ áy bóng tà,
Gió hiu hiu thổi một và bông lau.
Rút trâm sẵn giắt mái đầu,
Vạch da cây vịnh bốn câu ba vần.
Lại càng mê mẩn tâm thần,
Lại càng đứng lặng tần ngần chẳng ra.
Lại càng ủ dột nét hoa,
Sầu tuôn đứt nối châu sa vắn dài.
Vân rằng: Chị cũng nực cười,
Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa!
Rằng: Hồng nhan tự thuở xưa,
Cái điều bạc mệnh có chừa ai đâu.
Nỗi niềm tưởng đến mà đau,
Thấy người nằm đó biết sau thế nào?
Quan rằng: Chị nói hay sao,
Một lời là một vận vào khó nghe!
Ở đây âm khí nặng nề,
Bóng chiều đã ngả dặm về còn xa.
Kiều rằng: Những đấng tài hoa,
Thác là thể phách còn là tinh anh,
Dễ hay tình lại gặp tình,
Chờ xem ắt thấy hiển linh bây giờ!
Một lời nói chửa kịp thưa,
Phút đâu trận gió cuốn cờ đến ngay.
Ào ào đổ lộc rung cây,
Ở trong dường có hương bay ít nhiều.
Đè chừng ngọn gió lần theo,
Dấu giày từng bước in rêu rành rành.
Mặt nhìn ai nấy đều kinh,
Nàng rằng: Này thực tinh thành chẳng xa.
Hữu tình ta lại gặp ta,
Chớ nề u hiển mới là chị em.
Đã lòng hiển hiện cho xem,
Tạ lòng nàng lại nối thêm vài lời.
Lòng thơ lai láng bồi hồi,
Gốc cây lại vạch một bài cổ thi.

Long time in human life,
Fate is so bad for nice people.
Time flied so fast, I saw
Things changed, and had struggled feelings.
One’s full, others’ lacking,
Heaven, it keeps hating beauty.
It’s, in the history,
A famous love story for teens.
Years of Gia Tĩnh The Ming,
Country’s in peace, nothing special.
Vương is a rich uncle,
Living in his normal mansion.
Quan is his youngest son,
Learning to pass entrance paper.
Among his two sisters,
Kiều is a bit older than Vân.
Nice spirits, sweet persons,
Both are fab, yet different in charm.
Thúy Vân looks pretty calm,
With moon face with ma’am body,
With jade-like melody,
With white skin, with curly cloud hair.
Kiều even looks unfair,
Thúy Vân cannot compare to Kiều.
Like the pure lakes in hills,
Her eyes can make all feel envy.
With charm that shakes countries,
She is the best beauty Thúy Kiều.
She’s born with lots of skills.
Draw, write, sing, read, all feel easy.
Music’s her expertise.
She plays all lutes, best is pipa.
Her song makes us suffer.
It is as sad as her future.
The two perfect sisters’
About to reach adolescence.
Still, Behind red curtains,
They don’t want flirtation early.
The date has passed 60th,
The Spring passes quickly like flies.
It’s all green grass in sight,
The pear tree has few white petals.
At Thanh Minh festival,
Tend grave, burn joss, couples hang out.
Hearing a lot of sounds,
Kiều, Vân make up, go out with bro.
Boys, girls, lots of people,
With many horse-vehicles’ flow in.
There’re some hillocks rising
From the dusts of incense, money.
When sky turns hard to see,
They all regrettably go home.
The whole view looks awesome
Along bank of a small river.
The flow is pretty curved.
There’s a small bridge over two sides.
A grave’s sited nearby
Sadly, green grass turns bright yellow.
“During this festival,
Why so quiet? Why no incense?”
Vương Quan hears that, explains:
“This tomb is of Đạm Tiên singer.
Used to be such hot girl,
She had lots of lovers in life.
But fate was bad. Despite
Youth’s unfinished, her life’s over!
There’s a far customer,
Who came to this singer for fun.
The ship had just begun,
Who knew the love’s broken early.
Her room was left empty,
The old trace mossily turned green.
He cried ‘coz it’s destined
That he can’t meet Đạm Tiên ever.
“This life, cannot get her.
Next life, give us better ending.”
He bought her good coffin.
Her grave’s now just a green meadow.
After sunups, sundowns,
The place is left without people.”
Being emotional,
Kiều hears, tears split and flow over.
“The fate for us good girls,
It’s painful. It’s miserable.
Heaven is that cruel,
Time flies and it shrivels beauty.
Alive, wife of many.
After death, get any husbands?
Where are all past clients?
Where are all past womanizers?
No one comes, looks for her,
If so, let us burn her incense.
We’re here by accident,
Hope she’ll know it, even down there.”
Mumbling some words of care,
Kiều bows, and gets out thereafter.
The day’s almost over.
Reeds are stirred up by the soft winds.
On tree, Kiều, with her pin,
Carves a ruba’i, rhyming poem.
After done that, she’s numb,
Again, stares at it dumbstruckly.
Her face is sad, gloomy.
Her eyes turn wet, teary again.
Vân says: “You make no sense!
Why do you weep ancient people?”
“Time immemorial,”
Kiều says, “The fate’s cruel for girls.”
“Life was that sad for her.
I don’t see good future for me.”
Quan says: “Don’t jinx it please!
What you say’s just detrimental.
This place feels horrible!
Light’s gone. We’re just middle way now.”
Kiều says: “For gifted gals,
Flesh can perish, but souls never.
You wait a bit, brother.
May her spirit answer to me?”
Before Quan could worry,
A whirlwind suddenly appears.
Leaves fall, trees shake in fear,
The scent gives off a queer feeling.
Together with the wind,
Something on moss’ stepping over.
They’re all struck with horrors.
Kiều says: “Just thought, you arrives? We
Meet here, it’s destiny.
Despite life death, we’ll be sisters.
Thanks for show us you girl.
Love you, I’ll make extra writings.”
It is so inspiring,
Again, Kiều carves something on tree.

6 thoughts on “The Tale of Kiều – Part 1

  1. Bản dịch rất hay – mặc dù ngôn ngữ chưa giàu hình ảnh lắm (hoặc ko đủ “thấm” tiếng Anh để cảm nó”) nhưng sát ý và vẫn theo lục bát được :-), rất thú vị để có thể chia sẻ cho bạn bè các nước.

    Like

Leave a reply to Minh Cancel reply