Nearly finished! Only
Six hundreds left, this is over!
Trông vời con nước mênh mông
Đem mình gieo xuống giữa dòng trường giang
Thổ quan theo vớt vội vàng
Thì đà đắm ngọc chìm hương mất rồi
Thương thay cũng một thân người
Khéo thay mang lấy sắc tài làm chi
Những là oan khổ lưu ly
Chờ cho hết kiếp còn gì là thân
Mười lăm năm bấy nhiêu lần
Làm gương cho khách hồng quần thử soi
Đời người đến thế thì thôi
Trong cơ âm cực dương hồi khôn hay
Mấy người hiếu nghĩa xưa nay
Trời làm chi đến lâu ngày càng thương.”
Giác Duyên từ tiết giã nàng
Treo bầu quảy níp rộng đường vân du
Gặp bà Tam Hợp đạo cô
Thong dong hỏi hết nhỏ to sự nàng:
“Người sao hiếu nghĩa đủ đường
Kiếp sao rặt những đoạn trường thế thôi?”
Sư rằng: ‘Phúc họa đạo trời
Cội nguồn cũng ở lòng người mà ra
Có trời mà cũng tại ta
Tu là cội phúc tình là dây oan
Thúy Kiều sắc sảo khôn ngoan
Vô duyên là phận hồng nhan đã đành
Lại mang lấy một chữ tình
Khư khư mình buộc lấy mình vào trong
Vậy nên những chốn thong dong
Ở không yên ổn ngồi không vững vàng
Ma đưa lối quỷ đem đường
Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi
Hết nạn nọ đến nạn kia
Thanh lâu hai lượt thanh y hai lần
Giữa vòng giáo dựng gươm trần
Kề răng hùm sói gủi thân tôi đòi
Giữa dòng nước dẫy sóng dồi
Trước hàm rồng cá gieo mồi thủy tinh
Oan kia theo mãi với tình
Một mình mình biết một mình mình hay
Làm cho sống đọa thác đày
Đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi”
Giác Duyên nghe nói rụng rời:
“Một đời nàng nhé thương ôi còn gì”
Sư rằng: “Song chẳng hề chi
Nghiệp duyên cân lại nhắc đi còn nhiều
Xét trong tội nghiệp Thúy Kiều
Mắc điều tình ái khỏi điều tà dâm
Lấy tình thâm trả tình thâm
Bán mình đã động hiếu tâm đến trời
Hại một người cứu muôn người
Biết đường khinh trọng biết lời phải chăng
Thửa công đức ấy ai bằng
Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch rồi
Khi nên trời cũng chiều người
Nhẹ nhàng nợ trước đền bồi duyên sau
Giác Duyên dù nhớ nghĩa nhau
Tiền Đường thả một bè lau rước người
Trước sau cho vẹn một lời
Duyên ta mà cũng phúc trời chi không”
Giác Duyên nghe nói mừng lòng
Lân la tìm thú bên sông Tiền Đường
Đánh tranh chụm nóc thảo đường
Một gian nước biếc mây vàng chia đôi
Thuê năm ngư phủ hai người
Đóng thuyền chực bến kết chài giăng sông
Một lòng chẳng quản mấy công
Khéo trong gặp gỡ cũng trong chuyển vần
Kiều từ gieo xuống duềnh ngân
Nước xuôi bỗng đã trôi dần tận nơi
Ngư ông kéo lưới vớt người
Ngẫm lời Tam Hợp rõ mười chẳng ngoa
Trên mui lướt thướt áo là
Tuy dầm hơi nước chưa lòa bóng gương
Giác Duyên nhìn thật mặt nàng
Nàng còn thiêm thiếp giấc vàng chưa phai
Mơ màng phách quế hồn mai
Đạm Tiên thoắt đã thấy người ngày xưa
Rằng: “Tôi đã có lòng chờ
Mất công đã mấy năm thừa ở đây
Chị sao phận mỏng đức dày
Kiếp này đã vậy lòng này dễ ai
Tâm thành đã thấu đến trời
Bán mình là hiếu cứu người là nhân
Một niềm vì nước vì dân
Âm công cất một đồng cân đã già
Đoạn trường sổ rút tên ra
Đoạn trường thơ phải nghênh mà trả nhau
Còn nhiều hưởng thụ về sau
Duyên xưa đầy đặn phúc sau dồi dào”
Nàng còn ngơ ngẩn biết sao
Trạc Tuyền! Nghe tiếng gọi vào bên tai
Giật mình thoắt tỉnh giấc mai
Bâng khuâng nào đã biết ai mà nhìn
Trong thuyền nào thấy Đạm Tiên
Bên mình chỉ thấy Giác Duyên ngồi kề
Thấy nhau mừng rỡ trăm bề
Dọn thuyền mới rước nàng về thảo lư
Một nhà chung chạ sớm trưa
Gió trăng mát mặt muối dưa chay lòng
Bốn bề bát ngát mênh mông
Triều dâng hôm sớm mây lồng trước sau.
Nạn xưa trút sạch làu làu
Duyên xưa chưa dễ biết đâu chốn này
Nỗi nàng tai nạn đã đầy
Nỗi chàng Kim Trọng bấy chầy mới thương
Từ ngày muôn dặm phù tang
Nửa năm ở đất Liêu Dương lại nhà
Vội sang vườn Thúy dò la
Nhìn xem phong cảnh nay đà khác xưa
Đầy vườn cỏ mọc lau thưa
Song trăng quạnh quẽ vách mưa rã rời
Trước sau nào thấy bóng người
Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông
Xập xè én liệng lầu không
Cỏ lan mặt đất rêu phong dấu giày
Cuối tường gai góc mọc đầy
Đi về này những lối này năm xưa
Chung quanh lặng ngắt như tờ
Nỗi niềm tâm sự bây giờ hỏi ai?
Láng giềng có kẻ sang chơi
Lân la sẽ hỏi một hai sự tình
Hỏi ông ông mắc tụng đình
Hỏi nàng nàng đã bán mình chuộc cha
Hỏi nhà nhà đã dời xa
Hỏi chàng Vương với cùng là Thúy Vân
Đều là sa sút khó khăn
May thuê viết mướn kiếm ăn lần hồi
Điều đâu sét đánh lưng trời
Thoạt nghe chàng thoắt rụng rời xiết bao
Vội han di trú nơi nao
Đánh đường chàng mới tìm vào tận nơi
Nhà tranh vách đất tả tơi
Lau treo rèm nát trúc cài phên thưa
Một sân đất cỏ dầm mưa
Càng ngao ngán nỗi càng ngơ ngẩn dường
Đánh liều lên tiếng ngoài tường
Chàng Vương nghe tiếng vội vàng chạy ra
Dắt tay vội rước vào nhà
Mé sau viên ngoại ông bà ra ngay
Khóc than kể hết niềm tây:
“Chàng ôi biết nỗi nước này cho chưa
Kiều nhi phận mỏng như tờ
Một lời đã lỗi tóc tơ với chàng
Gặp cơn gia biến lạ dường
Bán mình nó phải tìm đường cứu cha
Dùng dằng khi bước chân ra
Cực trăm nghìn nỗi dặn ba bốn lần
Trót lời nặng với lang quân
Mượn con em nó Thúy Vân thay lời
Gọi là trả chút nghĩa người
Sầu này dằng dặc muôn đời chưa quên
Kiếp này duyên đã phụ duyên
Dạ đài còn biết sẽ đền lai sinh
Mấy lời ký chú đinh ninh
Ghi lòng để dạ cất mình ra đi
Phận sao bạc bấy Kiều nhi
Chàng Kim về đó con thì đi đâu?”
Ông bà càng nói càng đau
Chàng càng nghe nói càng dàu như dưa
Vật mình vẫy gió tuôn mưa
Dầm dề giọt ngọc thẫn thờ hồn mai
Đau đòi đoạn ngất đòi thôi
Tỉnh ra lại khóc khóc rồi lại mê.
Thấy chàng đau nỗi biệt ly
Nhịn ngừng ông mới vỗ về giải khuyên:
“Bây giờ ván đã đóng thuyền
Đã đành phận bạc khôn đền tình chung
Quá thương chút nghĩa đèo bòng
Nghìn vàng thân ấy thì hòng bỏ sao?”
Dỗ dành khuyên giải trăm chiều
Lửa phiền khôn dập càng khêu mối phiền
Thề xưa giở đến kim hoàn
Của xưa lại giở đến đàn với hương
Sinh càng trông thấy càng thương
Gan càng tức tối ruột càng xót xa
Rằng: “Tôi trót quá chân ra
Để cho đến nỗi trôi hoa dạt bèo
Cùng nhau thề thốt đã nhiều
Những điều vàng đá phải điều nói không
Chưa chăn gối cũng vợ chồng
Lòng nào mà nỡ dứt lòng cho đang?
Bao nhiêu của mấy ngày đàng
Còn tôi tôi một gặp nàng mới thôi”
Nỗi thương nói chẳng hết lời
Tạ từ sinh mới sụt sùi trở ra
Vội về sửa chốn vườn hoa
Rước mời viên ngoại ông bà cùng sang
Thần hôn chăm chút lễ thường
Dưỡng thân thay tấm lòng nàng ngày xưa
Đinh ninh mài lệ chép thơ
Cắt người tìm tõi đưa tờ nhắn nhe
Biết bao công mướn của thuê
Lâm Thanh mấy độ đi về dặm khơi
Người một nơi hỏi một nơi
Mênh mông nào biết bể trời nơi nao
Sinh càng thảm thiết khát khao
Như nung gan sắt như bào lòng son
Ruột tằm ngày một héo hon
Tuyết sương ngày một hao mòn mình ve
Thẫn thờ lúc tỉnh lúc mê
Máu theo nước mắt hồn lìa chiêm bao
Xuân huyên lo sợ biết bao
Quá ra khi đến thế nào mà hay
Vội vàng sắm sửa chọn ngày
Duyên Vân sớm đã xe dây cho chàng
Người yểu điệu kẻ văn chương
Trai tài gái sắc xuân đương vừa thì
Tuy rằng vui chữ vu quy
Vui này đã cất sầu kia được nào
Khi ăn ở lúc ra vào
Càng âu duyên mới càng dào tình xưa
Nỗi nàng nhớ đến bao giờ
Tuôn châu đòi trận vò tơ trăm vòng
Có khi vắng vẻ thư phòng
Đốt lò hương giở phím đồng ngày xưa
Bẻ bai rủ rỉ tiếng tơ
Trầm bay lạt khói gió đưa lay rèm
Dường như bên chái trước thềm
Tiếng kiều đồng vọng bóng xiêm mơ màng
Bởi lòng tạc đá ghi vàng
Tưởng nàng nên lại thấy nàng về đây
Những là phiền muộn đêm ngày
Xuân thu biết đã đổi thay mấy lần?
Chế khoa gặp hội trường văn .
Vương, Kim cùng chiếm bảng xuân một ngày .
Cửa trời rộng mở đường mây,
Hoa chào ngõ hạnh hương bay dặm phần.
Chàng Vương nhớ đến xa gần,
Sang nhà Chung lão tạ ân chu tuyền.
Tình xưa ân trả nghĩa đền,
Gia thân lại mới kết duyên Châu Trần.
Kim từ nhẹ bước thanh vân,
Nỗi nàng càng nghĩ xa gần càng thương .
Ấy ai dặn ngọc thề vàng,
Bây giờ kim mã ngọc đường với ai ?
Ngọn bèo chân sóng lạc loài,
Nghĩ mình vinh hiển thương người lưu ly .
Vâng ra ngoại nhậm Lâm truy,
Quan san nghìn dặm thê nhi một đoàn.
Cầm đường ngày tháng thanh nhàn,
Sớm khuya tiếng hạc tiếng đàn tiêu dao .
Phòng xuân trướng rủ hoa đào,
Nàng Vân nằm bỗng chiêm bao thấy nàng.
Tỉnh ra mới rỉ cùng chàng,
Nghe lời chàng cũng hai đường tin nghi .
Họ Lâm thanh với Lâm truy,
Khác nhau một chữ hoặc khi có lầm.
Trong cơ thanh khí tương tầm,
Ở đây hoặc có giai âm chăng là?
Thăng đường chàng mới hỏi tra,
Họ Đô có kẻ lại già thưa lên:
Sự này đã ngoại mười niên,
Tôi đà biết mặt biết tên rành rành.
Tú bà cùng Mã Giám sinh,
Đi mua người ở Bắc kinh đưa về.
Thúy Kiều tài sắc ai bì,
Có nghề đàn lại đủ nghề văn thơ .
Kiên trinh chẳng phải gan vừa,
Liều mình thế ấy phải lừa thế kia .
Phong trần chịu đã ê chề,
Tơ duyên sau lại xe về Thúc lang .
Phải tay vợ cả phũ phàng,
Bắt về Vô tích toan đường bẻ hoa .
Rứt mình nàng phải trốn ra,
Chẳng may lại gặp một nhà Bạc kia .
Thoắt buôn về thoắt bán đi,
Mây trôi bèo nổi thiếu gì là nơi!
Bỗng đâu lại gặp một người,
Hơn đời trí dũng nghiêng trời uy linh .
Trong tay mười vạn tinh binh,
Kéo về đóng chật một thành Lâm truy .
Tóc tơ các tích mọi khi,
Oán thì trả oán ân thì trả ân .
Đã nên có nghĩa có nhân,
Trước sau trọn vẹn xa gần ngợi khen .
Chưa từng được họ được tên,
Sự này hỏi Thúc sinh viên mới tường.
Nghe lời đô nói rõ ràng,
Tức thì đưa thiếp mời chàng Thúc sinh .
Nỗi nàng hỏi hết phân minh,
Chồng con đâu tá tính danh là gì?
Thúc rằng: Gặp buổi loạn ly,
Trong quân tôi hỏi thiếu gì tóc tơ .
Đại vương tên Hải họ Từ,
Đánh quen trăm trận sức dư muôn ngườị
Gặp nàng khi ở châu Thai,
Lạ gì quốc sắc thiên tài phải duyên .
Vẫy vùng trong bấy nhiêu niên,
Làm nên động địa kinh thiên đùng đùng.
Đại quân đồn đóng cõi đông,
Về sau chẳng biết vân mồng làm sao .
Nghe tường ngành ngọn tiêu hao,
Lòng riêng chàng luống lao đao thẫn thờ.
Xót thay chiếc lá bơ vơ,
Kiếp trần biết giũ bao giờ cho xong ?
Hoa trôi nước chảy xuôi dòng,
Xót thân chìm nỗi đau lòng hợp tan!
Lời xưa đã lỗi muôn vàn,
Mảnh hương còn đó phím đàn còn đây,
Đàn cầm khéo ngẩn ngơ dây,
Lửa hương biết có kiếp này nữa thôi ?
Bình bồng còn chút xa xôi,
Đỉnh chung sao nỡ ăn ngồi cho an !
Rắp mong treo ấn từ quan,
Mấy sông cũng lội mấy ngàn cũng pha .
Dấn mình trong án can qua,
Vào sinh ra tử họa là thấy nhau .
Nghĩ điều trời thẳm vực sâu,
Bóng chim tăm cá biết đâu mà nhìn!
Những là nấn ná đợi tin,
Nắng mưa biết đã mấy phen đổi dờỉ
Năm mây bỗng thấy chiếu trời,
Khâm ban sắc chỉ đến nơi rành rành.
Kim thì cải nhậm Nam Bình,
Chàng Vương cũng cải nhậm thành Phú Dương.
Sắm xanh xe ngựa vội vàng,
Hai nhà cùng thuận một đường phó quan .
Xảy nghe thế giặc đã tan,
Sóng êm Phúc Kiến lửa tàn Chiết Giang .
Được tin Kim mới rủ Vương,
Tiện đường cùng lại tìm nàng sau xưa .
Hàng Châu đến đó bây giờ,
Thật tin hỏi được tóc tơ rành rành.
Rằng: Ngày hôm nọ giao binh,
Thất cơ Từ đã thu linh trận tiền.
Nàng Kiều công cả chẳng đền,
Lệnh quan lại bắt ép duyên thổ tù.
Nàng đà gieo ngọc trầm châu,
Sông Tiền đường đó ấy mồ hồng nhan!
Thương ôi! không hợp mà tan,
Một nhà vinh hiển riêng oan một nàng!
Chiêu hồn thiết vị lễ thường,
Giải oan lập một đàn tràng bên sông.
Ngọn triều non bạc trùng trùng,
Vời trông còn tưởng cánh hồng lúc gieo.
Tình thâm bể thảm lạ điều,
Nào hồn tinh vệ biết theo chốn nào?
Kiều stands, watches, and then
Jumps down to that immense water.
The local officer
Jumps to help, however too late.
Sad for a human’s fate
Ruined by the gift, and great beauty.
Her exiled destiny
Though late, but finally ends now.
Fifteen years of her woes
Sets a good example for girls.
After the grief’s winter,
The spring’ll come up, flowers will rise.
All the pious ones, why
Must be first agonized, Heaven?
Giác Duyên, since last mentioned,
Is on a lax, and long journey.
She sees Tam Hợp, then she
Asks the nun thoroughly ’bout Kiều:
“Such a girl of virtues!
Why a fate of tribulations?”
“It’s the way of Heaven,
And the way of humanity.
Love is anguish. Happy
Is the act of cultivation.
Thúy Kiều is brilliant.
Just, the doom fate befalls ladies.
And she still stubbornly
Kept a love which slowly killed her.
So, in times of leisures,
Her peacefulness never could stay.
Guided by ghosts, and wraiths,
She chose the paths to dire future.
One woe to another,
Two times as maid, and prostitute.
In times of swords, and shields,
Among the beasts, Thúy Kiều was slave.
In the explosive waves,
She jumped down as a prey. When the
Love goes, the grief follows.
That taste she did suffer alone.
Her life’d be sad, forlorn,
Exiled, and abandoned till end.”
Giác Duyên is shocked, and then
Utters: “Alas! Meaning she’s done?”
Hợp says: “But not at all!
Often, the fate’d reconsider.
Judged by her deeds, Kiều was
Trapped in love, but never indulged.
Devotion’s paid with soul.
Heaven’s touched as she sold herself.
Killed one, saved every else.
She could tell good from ill, also.
Such merit, what’d equal?
Her sins were thus thoroughly cleansed.
Heaven’ll be forgiving,
Freeing debts, rewarding pleasures.
Giác Duyên, if miss the girl,
Raft down Tiền Đường river to save.
Keep your words back in days.
From Heaven, it’s your great favours.”
Giác Duyên feels much calmer,
Goes down to that river, and then
She builds a thatched cabin,
With view of dusks, and green water.
She hires two good fishers
For building ships, and surveillance.
With so much devotion,
The time they’ll meet’ certainly close.
Since Kiều jumped off, she’s flown
Slowly to Giác Duyên’s location,
And pulled by fisherman.
Therefore, Tam Hợp’s statement is true!
Brought onto boat, Thúy Kiều
Though drenched, and soaked, is still living.
Giác notices her friend
Who is still deeply in slumber.
Kiều, in her deep coma,
Sees her long-lost sister Đạm Tiên.
“For 10 years plus, I’ve been
Without success, waiting for you.
Bad fate, but rich virtue.
Your matchless heart got to Heaven.
You’re a pious children,
A woman of humanity,
Of people, of country.
Thus, your worth’s already outweighed.
Your name’s taken away
From Doom Book, with your great poems.
Your future’ll back to norm.
Love’ll be brought back, bliss’ll come over.”
While Kiều’s still much staggered,
She hears the words call her “Trạc Tuyền!”
Startled out of her faint,
Kiều wakes, and starts looking around.
Đạm Tiên cannot be found,
Giác Duyên, instead, is now nearby.
Gladly reunified,
They go back after tidying.
They live in that cabin,
Eat vegan foods, and enjoy life.
The river’s vast, and wide.
Tides wane, and wax. The sky cycles.
Now Kiều’s free of all woes.
How ’bout Kim Trọng, her old lover?
Whilst she withstood all the
Traumas, her love suffered same pains.
Since Liêu Dương trip, the man’d
Only came back six months later.
He went to look for her,
But saw a much different scene.
Garden turned weed, grassland.
Windows’ torn off, the fence’s beaten.
Not a sight of human,
Last year, the peach blossom still smiled.
Sparrows’ languid around.
Footprints’ all mossed. The ground’s messy.
The walls’ blocked with thorn trees,
Hiding their love pathway before.
It’s all quiet over.
With whom he could tell the feelings?
When one came with greetings,
Kim posed his questionings as well.
Uncle? Almost in jail.
Thúy Kiều? Sold off herself ady.
The house? Far off this place.
Vương Quan and Thúy Vân? They’d fallen
Into destitution,
Doing cheap works to earn money.
The news was much ghastly
That when Kim heard it, he’s shaken.
Asked the address, he ran
Straight to their residence, and saw
A mud-walled, thatched shelter
With ragged screens, with tattered reed blinds.
The yard’s rain-soaked, and wild.
Dazedly, Kim stood, his mind’s gloomy.
He called, at last, “Cooey!”
Vương Quan heard that, quickly ran out,
And let him to the house.
Old Vương turned up, meanwhile, with wife.
The two both wept, and cried:
“Have you heard of our life’s trauma?
Kiều, our hapless daughter,
Betrayed the pledge she promised you.
She, in our sad ordeal,
Sold herself off, rescued father.
When she left with tortures,
She repeated over again
That she pledged with her man,
Begged for her sis to continue,
To pay somewhat for you,
No matter what, loved you, always.
This life, she had betrayed.
Next life, she’d compensate it then.
These’ repeated again
Till, in our heart, they’re engraved in.
Poor Kiều! Your fate’s so thin.
Kim’s here. And you? Drifting to where?”
Their cries’ full of despair.
Hearing, Kim Trọng stood there, painful.
He strongly shook, and moaned.
His soul’s lost. His eyes’ all teary.
In the anguishes, he
Cried, and fainted many times. Then
Seeing the lad in pains,
Vương tried to soothe him tenderly:
“Wood turned to boat ady!
She’s too hapless to be with you.
I knew you loved her, tho,
Shouldn’t forget your own body!”
The more comforts received,
The more his misery’s deepened.
They showed him his golden
Jewels, lute, his incense, and vows.
Seeing those, thus, he felt
For her, and got himself angry.
“Because I left away,
She became such a stray flower.
Vowed a lot together,
Yet now, all of them’ for nothing.
Haven’t done everything,
But we wed, that’s the thing mattered.
How, where, when, what-ever,
We must see each other this life!”
Didn’t talk much, the guy
Sobbed, and said his goodbye to them.
He tidied his old home.
Then invited their all people.
Daily, he looked after
Them like Kiều earlier had done.
He wrote in emotions,
And sent lots of agents for her.
He traveled back and forth
Lâm Thanh, and much labor’s been spent.
Kim’s there, Kiều’s not. How can
Find her in this immense heaven?
Kim fell to depression,
Drown by his griefs, and burnt feelings.
His spirit kept dying.
His body kept thinning daily.
He’s dazed incompletely.
Tears tinged with blood, dopey in dreams.
Parents cared much ’bout him,
Feared something dark, and grim’d happen.
They arranged fast for Vân,
And Kim to make husband, and wife.
Grace, and lit’ harmonized.
Hot girl, and gifted guy’ matching.
But the joy of wedding
Couldn’t stop his feelings for her.
The more new love matured,
The more old love agonized Kim.
The yearnings tortured him.
Tears flowed, he’s overwhelmed fully.
At times when he’s lonely,
He played the lute, burnt the incense.
The room’s filled with laments.
Wind stirred the smoke. The screen fluttered.
As, by the verandah,
Kiều’s there with sad echoing sound.
‘Coz he so missed his gal,
He felt her just around. Daily,
He was in agony.
Seasons had passed many a time.
Later, in court’s exam,
Quan, and Kim Trọng became jinshis.
Career path’s thus easy.
They’re awarded glory, and fame.
Recalled the past, Quan came
To Chung’s house with compensations
For his benevolence.
And the, Quan wed the man’s daughter.
Though Kim got his honours,
For Kiều, his love never died out.
“With whom I made my vows?
With whom I should be now sharing?
Poor her, a dust in wind.
Where’s she now that I’m in glory?”
Assigned post at Lâm Tri,
Kim, and his family transfers.
There, in times of leisure,
He plays music as a hobby.
In their room, Thúy Vân is
Dreaming, then suddenly sees her.
She tells Kim Trọng later,
Giving him much uncertainty.
“The Lâm Thanh, with Lâm Tri…
There’s one word off, maybe error.
The souls seek each other,
Here, we’ll perhaps find her info.”
He goes, and asks people.
Đô, an old clerk, says politely:
“It’s 10 years already,
But nonetheless, I remembered.
Mã, and Tú earlier
Brought home a Bắc Kinh girl named Kiều,
A beaut of matchless skills.
She’s poetic, and musical.
Refused to stoop so low,
Risked her life, but swindled by them.
After lots of contempts,
She married Thúc, a famed scholar.
His wife’s jealous, had her
Brought to Vô Tích for her torments.
She feared, so had to run,
Then she met Bạc, so unlucky.
Bought, and sold off quickly,
Again, she got carried astray.
And then, she met a guy
With great courage, and great power.
His thousands of soldiers,
Without a hitch, captured Lâm Tri.
Then Kiều paid off all the
Old scores, and made retributions.
For her benevolence,
She gained mass respect from people.
This is all that I know.
You can ask Thúc to know clearer.”
Hearing the clerk’s answer,
Kim invites Thúc for the details,
Thoroughly asks ’bout Kiều,
Her spouse, and his situation.
“It’s time of disturbance,
Been there, I did question their men.
His name’s Từ Hải. He can
Simply defeat thousands people.
When they met at Thai Châu,
They fell in love, it’s no wonder.
He maintained his battles
For years with earth-shattering stunts.
His main troops garrisoned
In the far east. Didn’t know more.”
On hearing Thúc’s answer,
Kim’s felling lost in the heartache.
“When all her dust of fate
Can be brushed off? Poor my woman,
Astray by the current,
She’s ached with partitions, and fate.
Though our vows’ washed away,
Incense, and lute’ always around.
The strings look soulless now,
Any chance left for our incense?
She’s still in exile, then
How coldhearted to enjoy life!
Wish I soon could resign,
To go in search, to find Thúy Kiều.
Even in battlefield,
Nothing can stop our union.
But in this vast heaven,
Where can a weak woman be found?”
He waits, and looks for news.
The time flies fast. A few summers
Later, a court’s order
Arrives to switch their positions.
Kim to Nam Bình, and Quan
To new post at Phú Dương city.
The two soon get ready,
And then depart jointly at once.
They hear the coup was gone.
Peace for both Phúc Kiến, and Chiết Giang.
Therefore, Kim suggests Quan
That they should look again for Kiều.
It’s when they reach Hàng Châu,
They receive that information.
“On day of engagement,
Lord Từ lost his prudence, and ‘killed.
Despite her deeds, Kiều’s still
Forced to wed with a town’s leader.
She jumped down the river.
It’s Tiền Đường. That river’s her grave!”
“Thought we’d see, but too late,
Glory for us, sorry for her!”
Then they set up altar,
Display her slab, cleanse her sorrows.
The tides still ebb, and flow,
Like when she did jump down river.
Heartbroken, they wonder
Where her soul bird ever had flown?