A lonely Christmas night,
And an old, yet alive human.
Cùng nhau lẻn bước xuống lầu,
Song song ngựa trước, ngựa sau một đoàn.
Đêm thâu khắc lậu canh tàn,
Gió cây trút lá, trăng ngàn ngậm gương.
Lối mòn cỏ nhợt mù sương,
Lòng quê đi một bước đường, một đau.
Tiếng gà xao xác gáy mau,
Tiếng người đâu đã mái sau dậy dàng.
Nàng càng thổn thức gan vàng,
Sở Khanh đã rẽ dây cương lối nào!
Một mình khôn biết làm sao,
Dặm rừng bước thấp, bước cao hãi hùng.
Hóa nhi thật có nỡ lòng,
Làm chi dày tía, vò hồng, lắm nau!
Một đoàn đổ đến trước sau,
Vuốt đâu xuống đất, cánh đâu lên trời.
Tú bà tốc thẳng đến nơi,
Hầm hầm áp điệu một hơi lại nhà.
Hung hăng chẳng nói chẳng tra,
Đang tay vùi liễu, giập hoa tơi bời.
Thịt da ai cũng là người,
Lòng nào hồng rụng, thắm rời chẳng đau.
Hết lời thú phục, khẩn cầu,
Uốn lưng thịt đổ, cất đầu máu sa.
Rằng: Tôi chút phận đàn bà,
Nước non lìa cửa, lìa nhà, đến đây.
Bây giờ sống chết ở tay,
Thân này đã đến thế này thì thôi!
Nhưng tôi có sá chi tôi,
Phận tôi đành vậy, vốn người để đâu?
Thân lươn bao quản lấm đầu,
Chút lòng trinh bạch từ sau xin chừa!
Được lời mụ mới tùy cơ,
Bắt người bảo lĩnh làm tờ cung chiêu.
Bày vai có ả Mã Kiều,
Xót nàng, ra mới đánh liều chịu đoan.
Mụ càng kể nhặt, kể khoan,
Gạn gùng đến mực, nồng nàn mới tha.
Vực nàng vào nghỉ trong nhà,
Mã Kiều lại ngỏ ý ra dặn lời:
Thôi đà mắc lận thì thôi!
Đi đâu chẳng biết con người Sở Khanh?
Bạc tình, nổi tiếng lầu xanh,
Một tay chôn biết mấy cành phù dung!
Đà đao lập sẵn chước dùng,
Lạ gì một cốt một đồng xưa nay!
Có ba mươi lạng trao tay,
Không dưng chi có chuyện này, trò kia!
Rồi ra trở mặt tức thì,
Bớt lời, liệu chớ sân si, thiệt đời!
Nàng rằng: Thề thốt nặng lời,
Có đâu mà lại ra người hiểm sâu!
Còn đương suy trước, nghĩ sau,
Mặt mo đã thấy ở đâu dẫn vào.
Sở Khanh lên tiếng rêu rao:
Rằng nghe mới có con nào ở đây.
Phao cho quyến gió rủ mây,
Hãy xem có biết mặt này là ai
Nàng rằng: Thôi thế thì thôi!
Rằng không, thì cũng vâng lời là không!
Sở Khanh quát mắng đùng đùng,
Sấn vào, vừa rắp thị hùng ra tay,
Nàng rằng: Trời nhé có hay!
Quyến anh, rủ yến, sự này tại ai?
Đem người giẩy xuống giếng khơi,
Nói rồi, rồi lại ăn lời được ngay!
Còn tiên tích việt ở tay,
Rõ ràng mặt ấy, mặt này chứ ai?
Lời ngay, đông mặt trong ngoài,
Kẻ chê bất nghĩa, người cười vô lương!
Phụ tình án đã rõ ràng,
Dơ tuồng, nghỉ mới kiếm đường tháo lui.
Buồng riêng, riêng những sụt sùi:
Nghĩ thân, mà lại ngậm ngùi cho thân.
Tiếc thay trong giá trắng ngần,
Đến phong trần, cũng phong trần như ai!
Tẻ vui cũng một kiếp người,
Hồng nhan phải giống ở đời mãi ru!
Kiếp xưa đã vụng đường tu,
Kiếp này chẳng kẻo đền bù mới xuôi!
Dù sao bình đã vỡ rồi,
Lấy thân mà trả nợ đời cho xong!
Vừa tuần nguyệt sáng, gương trong,
Tú bà ghé lại thong dong dặn dò:
Nghề chơi cũng lắm công phu,
Làng chơi ta phải biết cho đủ điều.
Nàng rằng: Mưa gió dập dìu,
Liều thân, thì cũng phải liều thế thôi!
Mụ rằng: Ai cũng như ai,
Người ta ai mất tiền hoài đến đây?
Ở trong còn lắm điều hay,
Nỗi đêm khép mở, nỗi ngày riêng chung.
Này con thuộc lấy nằm lòng,
Vành ngoài bảy chữ, vành trong tám nghề.
Chơi cho liễu chán, hoa chê,
Cho lăn lóc đá, cho mê mẩn đời.
Khi khóe hạnh, khi nét ngài,
Khi ngâm ngợi nguyệt, khi cười cợt hoa.
Đều là nghề nghiệp trong nhà,
Đủ ngần ấy nết, mới là người soi.
Gót đầu vâng dạy mấy lời,
Dường chau nét nguyệt, dường phai vẻ hồng.
Những nghe nói, đã thẹn thùng,
Nước đời lắm nỗi lạ lùng, khắt khe!
Xót mình cửa các, buồng khuê,
Vỡ lòng, học lấy những nghề nghiệp hay!
Khéo là mặt dạn, mày dày,
Kiếp người đã đến thế này thì thôi!
Thương thay thân phận lạc loài,
Dẫu sao cũng ở tay người biết sao?
Lầu xanh, mới rủ trướng đào,
Càng treo giá ngọc, càng cao phẩm người.
Biết bao bướm lả, ong lơi,
Cuộc say đầy tháng, trận cười suốt đêm.
Dập dìu lá gió, cành chim,
Sớm đưa Tống Ngọc, tối tìm Tràng Khanh.
Khi tỉnh rượu, lúc tàn canh,
Giật mình, mình lại thương mình xót xa.
Khi sao phong gấm rủ là,
Giờ sao tan tác như hoa giữa đường?
Mặt sao dày gió dạn sương,
Thân sao bướm chán, ong chường bấy thân?
Mặc người mưa Sở, mây Tần,
Những mình nào biết có xuân là gì!
Đôi phen gió tựa, hoa kề,
Nửa rèm tuyết ngậm, bốn bề trăng thâu.
Cảnh nào cảnh chẳng đeo sầu,
Người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ!
Đòi phen nét vẽ, câu thơ,
Cung cầm trong nguyệt, nước cờ dưới hoa,
Vui là vui gượng kẻo mà,
Ai tri âm đó, mặn mà với ai?
Thờ ơ gió trúc, mưa mai,
Ngẩn ngơ trăm nỗi, giùi mài một thân.
Ôm lòng đòi đoạn xa gần,
Chẳng vò mà rối, chẳng dần mà đau!
Nhớ ơn chín chữ cao sâu,
Một ngày một ngả bóng dâu tà tà.
Dặm ngàn, nước thẳm, non xa,
Nghĩ đâu thân phận con ra thế này!
Sân hòe đôi chút thơ ngây
Trân cam, ai kẻ đỡ thay việc mình?
Nhớ lời nguyện ước ba sinh,
Xa xôi ai có thấu tình chăng ai?
Khi về hỏi liễu Chương đài,
Cành xuân đã bẻ cho người chuyên tay.
Tình sâu mong trả nghĩa dày,
Hoa kia đã chắp cành này cho chưa?
Mối tình đòi đoạn vò tơ,
Giấc hương quan luống lần mơ canh dài.
Song sa vò võ phương trời,
Nay hoàng hôn, đã lại mai hôn hoàng.
Lần lần thỏ bạc ác vàng,
Xót người trong hội đoạn tràng đòi cơn!
Đã cho lấy chữ hồng nhan,
Làm cho, cho hại, cho tàn, cho cân!
Đã đày vào kiếp phong trần,
Sao cho sỉ nhục một lần mới thôi!
They sneak down, get on mounts,
And then leave that brothel in line.
The night is ticking by.
Wind blows. Moon sets behind. On the
Pathway, the grass is blurred.
Walking, Kiều misses her hometown.
Mixed in the pressing crows
Are the shouts of the crowds chasing.
While Kiều is quivering,
Sở steers his horse off instantly.
He’s gone. She’s left on the
Ups and downs of the trees, trembled.
Heaven’s indeed cruel.
Why torments such innocent girl?
Kiều’s surrounded by the
Brute guys, and trapped at a dead end.
Tú storms to that place, then
Has Kiều sent back home, angrily.
Without the inquiries,
The bawd remorselessly beat her.
Of all the weak mortals,
Who can stand such agonized pain?
Kiều kneels down, begs, and bends
With her ripped back. Blood stains her face.
“I’m ill-fated,” She says
“Astray, cut off from my parents.
I am now in your hand.
My life’s, to this extent, over!
But, I do not bother.
I’m done, but what of your money?
The eels must get dirty.
I’ll give up chastity, henceforth!”
On hearing that, the whore
Makes Kiều commit, finds a surety.
Mã Kiều, on empathy,
Takes the great risk to secure her.
Tú’s still non-stop blathers
Until she gets all the demands.
Helps Kiều to rest, and then,
Mã Kiều lets slip a confidence:
“You are cheated! Why run
While don’t know that Sở Khanh’s nature?
A famed, faithless lover.
He’s who tarnished all the pure names.
This is their good, old game.
They are the birds of same feather!
Thirty is enough for
Him to make up all the fake plays!
You see? He just turned face.
Better save words. Don’t say! Futile!”
Kiều says: “Those big, strong vows
Are from a bad, hostile person?”
While she’s still hesitant,
She realizes his brazen, bold face.
Sở Khanh speaks, with voice raised:
“I hear a lass this place rumors
That I cheated on her.
I think that slut never knows me.”
Kiều says: “Yeah, let it be!
You are the best. Sorry lah you!”
Sở Khanh hears that, reproves,
And then resorts to cruelty.
Kiều says: “OFMG!
Who does all that? Who deceives now?
Who vows and breaks his vows,
Put me in this deep down water?
I still keep that letter,
There’s no culprit, other than yo.”
Hear her, lots of people
Criticize his disloyalty.
Being caught patently,
All ashamed, Sở hurries to run.
Kiều, in her bedroom, moans
Over her wretched, alone body.
“Sad for my purity
To be tarnished, dirtied like them!
It’s still life, sad or fun.
Beauty soon, would become fading.
For all my last life sins,
I’ll amend everything this life!
I’m done for, anyway.
I’ll pay life debt by my body!”
One night, moonlit, Tú gives
Kiều a visit, slowly guides her:
“There is an art of whore.
To thrive, you must master all skills.”
Kiều says: “Of course I will
Have to in this situation.”
“If all same.” Tú explains,
“Who’ll be stupid to spend money?
Keep some tricks up your sleeve
To seize men’s hearts, to bewitch them.
You learn by heart for mum
Eight skills on bed, seven outside.
Play ’til they reach cloud nine.
‘Til they fall mesmerizingly.
When frown, when look briefly,
When chant praised words, when tease flowers,
All are our formula.
Acquire all makes one a hottie.”
Kiều obeys timidly.
But her brows knit, rosy cheeks pale.
Kiều is like: “What the hell
Have I just heard? It smells nasty!
Poor me! Born decently,
Yet now learn tricks to please clients!
I’ve become this brazen.
My life’s, to this extent, over!”
Sad for a misplaced girl
In the hands of others! Meanwhile,
There’s a new drape inside.
High demand makes her price higher.
There comes the customers
With funs, and with all the drinkings.
Kiều’s like a leaf in winds,
Busy with good-looking scholars.
She’s, after deep slumbers,
Or drunkeness, bitter herself.
“Before, I lived in wealth.
Now, I’m a mid-road pale flower.
When did I get used to
This bold face, this battered body?
Despite the birds and bees,
Don’t really have any pleasures!”
The winds, the fresh flowers,
The Moon, the drape covered in snow,
They all look sad because
The one who looks is more sombre!
She, in front of flowers,
Does the four arts, in the moonlight.
She smiles, but sad inside.
There’s no friend at her side, ever.
Despite the traps, and lures,
She’s tortured, but never concerns.
She longs the past moments.
Her mind, and heart’ suddenly pained.
She longs her good old rents
Who slowly keep getting older.
“Distant from each other,
They won’t know of my circumstance!
My bro, and sis’ still young,
And naive to help parents for me.”
She longs her love deeply.
“Did he know of all the events?
When he comes back, he’ll learn
That someone’s plucked his yearned flower.
Hope Vân can make up for
Me, and make it to the wedding.”
Tortured by love feelings,
Kiều feels homesick during long nights.
Time flies. Nights after nights
She still looks at the sky, lonely.
Time flies. She takes pity
On the Doom league’s beauties. Sad for
Those who’re born as good girls!
They’ll face the terrible endings.
Life’s like a dust in winds.
Who can escape being ashamed?
This is absolute gem. I commend your dedication and talent. Sending love ❤
LikeLiked by 1 person