The Tale of Kiều – Part 8

Those long, and rustic lines
To chill out at some night’s moments

Những là lạ nước lạ non,
Lâm Truy vừa một tháng tròn tới nơi.
Xe châu dừng bánh cửa ngoài,
Rèm trong đã thấy một người bước ra.
Thoắt trông nhờn nhợt màu da,
Ăn gì cao lớn đẫy đà làm sao!
Trước xe lơi lả han chào,
Vâng lời nàng mới bước vào tận nơi.
Bên thì mấy ả mày ngài,
Bên thì ngồi bốn năm người làng chơi.
Giữa thì hương án hẳn hoi,
Trên treo một tượng trắng đôi lông mày.
Lầu xanh quen lối xưa nay,
Nghề này thì lấy ông này tiên sư,
Hương hôm hoa sớm phụng thờ.
Cô nào xấu vía có thưa mối hàng,
Cởi xiêm lột áo sỗ sàng,
Trước thần sẽ nguyện mảnh hương lầm rầm.
Đổi hoa lót xuống chiếu nằm,
Bướm hoa bay lại ầm ầm tứ vi!
Kiều còn ngơ ngẩn biết gì,
Cứ lời lạy xuống mụ thì khấn ngay:
Cửa hàng buôn bán cho may,
Đêm đêm Hàn thực ngày ngày Nguyên tiêu.
Muôn nghìn người thấy cũng yêu,
Xôn xao oanh yến rập rìu trúc mai.
Tin nhạn vẩn lá thư bài,
Đưa người cửa trước rước người cửa sau.
Lạ tai nghe chửa biết đâu,
Xem tình ra cũng những màu dở dang.
Lễ xong hương hỏa gia đường,
Tú Bà vắt nóc lên giường ngồi ngay.
Dạy rằng: Con lạy mẹ đây,
Lạy rồi sang lạy cậu mày bên kia.
Nàng rằng: Phải bước lưu ly,
Phận hèn vâng đã cam bề tiểu tinh.
Điều đâu lấy yến làm oanh,
Ngây thơ chẳng biết là danh phận gì?
Đủ điều nạp thái vu qui,
Đã khi chung chạ lại khi đứng ngồi.
Giờ ra thay mặt đổi ngôi,
Dám xin gửi lại một lời cho minh.
Mụ nghe nàng nói hay tình,
Bấy giờ mới nổi tam bành mụ lên:
Này này sự đã quả nhiên,
Thôi đà cướp sống chồng min đi rồi.
Bảo rằng đi dạo lấy người,
Đem về rước khách kiếm lời mà ăn.
Tuồng vô nghĩa ở bất nhân,
Buồn mình trước đã tần mần thử chơi.
Màu hồ đã mất đi rồi,
Thôi thôi vốn liếng đi đời nhà ma!
Con kia đã bán cho ta,
Nhập ra phải cứ phép nhà tao đây.
Lão kia có giở bài bây,
Chẳng văng vào mặt mà mày lại nghe.
Cớ sao chịu tốt một bề,
Gái tơ mà đã ngứa nghề sớm sao?
Phải làm cho biết phép tao!
Chập bì tiên rắp sấn vào ra tay.
Nàng rằng: Trời thẳm đất dày!
Thân này đã bỏ những ngày ra đi.
Thôi thì thôi có tiếc gì!
Sẵn dao tay áo tức thì giở ra.
Sợ gan nát ngọc liều hoa!
Mụ còn trông mặt nàng đà quá tay.
Thương ôi tài sắc bậc này,
Một dao oan nghiệt đứt dây phong trần.
Nỗi oan vỡ lở xa gần,
Trong nhà người chật một lần như nêm.
Nàng thì bằn bặt giấc tiên,
Mụ thì cầm cập mặt nhìn hồn bay.
Vực nàng vào chốn hiên tây,
Cắt người coi sóc chạy thầy thuốc thang.
Nào hay chưa hết trần duyên,
Trong mê dường đã đứng bên một nàng.
Rỉ rằng: Nhân quả dở dang,
Đã toan trốn nợ đoạn trường được sao?
Số còn nặng nợ má đào,
Người dầu muốn quyết trời nào đã cho.
Hãy xin hết kiếp liễu bồ,
Sông Tiền đường sẽ hẹn hò về sau.
Thuốc thang suốt một ngày thâu,
Giấc mê nghe đã dàu dàu vừa tan.
Tú bà chực sẵn bên màn,
Lựa lời khuyên giải mơn man gỡ dần:
Một người dễ có mấy thân!
Hoa xuân đương nhụy, ngày xuân còn dài.
Cũng là lỡ một lầm hai,
Đá vàng sao nỡ ép nài mưa mây!
Lỡ chưn trót đã vào đây,
Khóa buồng xuân để đợi ngày đào non.
Người còn thì của hãy còn,
Tìm nơi xứng đáng là con cái nhà.
Làm chi tội báo oán gia,
Thiệt mình mà hại đến ta hay gì?
Kề tai mấy mỗi nằn nì,
Nàng nghe dường cũng thị phi rạch ròi.
Vả suy thần mộng mấy lời,
Túc nhân âu cũng có trời ở trong.
Kiếp này nợ trả chưa xong,
Làm chi thêm một nợ chồng kiếp sau!
Lặng nghe, thấm thía gót đầu,
Thưa rằng: Ai có muốn đâu thế này?
Được như lời, thế là may,
Hẳn rằng mai có như rày cho chăng!
Sợ khi ong bướm đãi đằng,
Đến điều sống đục, sao bằng thác trong!
Mụ rằng: Con hãy thong dong,
Phải điều lòng lại dối lòng mà chơi!
Mai sau ở chẳng như lời,
Trên đầu có bóng mặt trời rạng soi.
Thấy lời quyết đoán hẳn hoi,
Đành lòng, nàng cũng sẽ nguôi nguôi dần.
Trước lầu Ngưng Bích khóa xuân,
Vẻ non xa, tấm trăng gần, ở chung.
Bốn bề bát ngát xa trông,
Cát vàng cồn nọ, bụi hồng dặm kia.
Bẽ bàng mây sớm đèn khuya,
Nửa tình, nửa cảnh như chia tấm lòng.
Tưởng người dưới nguyệt chén đồng,
Tin sương luống những rày trông mai chờ.
Bên trời góc bể bơ vơ,
Tấm son gột rửa bao giờ cho phai.
Xót người tựa cửa hôm mai,
Quạt nồng ấp lạnh, những ai đó giờ?
Sân Lai cách mấy nắng mưa,
Có khi gốc tử đã vừa người ôm?
Buồn trông cửa bể chiều hôm,
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa?
Buồn trông ngọn nước mới sa,
Hoa trôi man mác, biết là về đâu?
Buồn trông nội cỏ dàu dàu,
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh.
Buồn trông gió cuốn mặt ghềnh
Ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồị
Chung quanh những nước non người,
Đau lòng lưu lạc, nên vài bốn câu.
Ngậm ngùi rủ bước rèm châu,
Cách tường, nghe có tiếng đâu họa vần.
Một chàng vừa trạc thanh xuân,
Hình dong chải chuốt, áo khăn dịu dàng.
Nghĩ rằng cũng mạch thư hương,
Hỏi ra mới biết rằng chàng Sở Khanh.
Bóng Nga thấp thoáng dưới mành,
Trông nàng, chàng cũng ra tình đeo đai.
Than ôi! sắc nước hương trời,
Tiếc cho đâu bỗng lạc loài đến đây?
Giá đành trong nguyệt trên mây,
Hoa sao, hoa khéo đọa đày bấy hoa?
Tức gan riêng giận trời già,
Lòng này ai tỏ cho ta, hỡi lòng?
Thuyền quyên ví biết anh hùng,
Ra tay tháo cũi, sổ lồng như chơi!
Song thu đã khép cánh ngoài,
Tai còn đồng vọng mấy lời sắt đanh.
Nghĩ người thôi lại nghĩ mình,
Cám lòng chua xót, nhạt tình chơ vơ.
Những là lần lữa nắng mưa,
Kiếp phong trần biết bao giờ mới thôi?
Đánh liều nhắn một hai lời,
Nhờ tay tế độ vớt người trầm luân.
Mảnh tiên kể hết xa gần,
Nỗi nhà báo đáp, nỗi thân lạc loài.
Tan sương vừa rạng ngày mai,
Tiện hồng nàng mới nhắn lời gửi sang.
Trời tây lãng đãng bóng vàng,
Phúc thư đã thấy tin chàng đến nơi.
Mở xem một bức tiên mai,
Rành rành tích việt có hai chữ đề.
Lấy trong ý tứ mà suy:
Ngày hai mươi mốt, tuất thì phải chăng?
Chim hôm thoi thót về rừng,
Đóa trà mi đã ngậm trăng nửa vành.
Tường đông lay động bóng cành,
Rẽ song, đã thấy Sở Khanh lẻn vào.
Sượng sùng đánh dạn ra chào,
Lạy thôi, nàng mới rỉ tai ân cần.
Rằng: Tôi bèo bọt chút thân,
Lạc đàn mang lấy nợ nần yến anh.
Dám nhờ cốt nhục tử sinh,
Còn nhiều kết cỏ ngậm vành về sau!
Lặng nghe, lẩm nhẩm gật đầu:
Ta đây phải mượn ai đâu mà rằng!
Nàng đà biết đến ta chăng,
Bể trầm luân, lấp cho bằng mới thôi!
Nàng rằng: Muôn sự ơn người,
Thế nào xin quyết một bài cho xong.
Rằng: Ta có ngựa truy phong,
Có tên dưới trướng, vốn dòng kiện nhi.
Thừa cơ lẻn bước ra đi,
Ba mươi sáu chước, chước gì là hơn.
Dù khi gió kép, mưa đơn,
Có ta đây cũng chẳng cơn cớ gì!
Nghe lời nàng đã sinh nghi,
Song đà quá đỗi, quản gì được thân.
Cũng liều nhắm mắt đưa chân,
Mà xem con Tạo xoay vần đến đâu!

Through Lâm Truy’s lakes, and lands,
The whole course took one month total.
As they’ve just stopped, from the
Curtain, a big shadow steps out.
The skin looks pretty pale.
With a well-fed XL body,
She feigns to greet warmly.
Kiều comes submissively inside.
The queans’ all at one side.
Other side, sits four, five buyers.
Between, is god altar.
Above, hangs that white-browed statue.
The whores’ accustomed to
Adore him as their true founder,
Offer the fruits, flowers.
When a harlot finds no client,
She will then strip in front,
Light incense sticks, and chant prayers.
Change flowers, put under
Sleep place, then customers’ll return.
Kiều’s like “Dafuq happened?”
Then kneels while that woman’s praying:
“Hope business’ booming.
Hope we will get flowing clients.
Hope we can have more fans,
More women, with womanizers.
Hope there’re lots of letters,
The stream of guests’ neverending.”
Hearing the weird, strange things,
Kiều thinks that it is improper.
After done that prayer,
Tú is cross-legged on the bed. “Come!
Pay your homage to Mum,
And then to that god damn uncle!”
Kiều says: “I’m lost, you know?
Am I not his nuptial woman?
Why all of a sudden
Things change, then what’ll happen to me?
Since our wedding day, we’ve
Been living as married couple.
He’s now my what? Uncle?
Could you please help clear those matters?”
Hearing the words of hers,
At once, Dame Tú throws a wobber.
“It is clear as crystal.
How dare you rob my douche husband?
Told to buy good maidens
To serve the guests, to earn money.
Just how shameless he is
To taste the first time beforehand.
The cherry has been stained.
There goes my big expense money!
You’ve been sold off to me.
Therefore, you must obey orders.
Last time, that thug asked for
Why you no slap but allow then?
Why went with his commands?
So young, and yet wanton early?
See my authority!”
Tú joins the whips, ready to strike.
“Heavens! Goodness!” Kiều cries,
“I really should suicide sooner.
Nothing to weep over!”
Quickly, Kiều takes out the small knife.
Afraid Kiều would suicide.
Tú stands, whereas Kiều knifes herself.
Sad for a lovely belle
Whose life is cut off wailfully.
Bad news spreads as disease.
People crowd up curiously.
Kiều is like dead body,
The wence is shocked trembly, meanwhile.
They bring her to the side,
Assign a nurse, and find doctor.
Her life’s still not over.
She feels in sleep a girl’s standing,
Whispers: “How would you think
That you can dodge paying karma?
You’re ill-fated, my girl
Heaven won’t let you go easy.
So try your best to live,
At Tiền Đường, we will see later.”
After the medical
Treatments. Kiều gets better slowly.
Tú’s, by the bed, ready
Uses warm words to relieve her:
“Life is precious ah girl?
Your bloom of youth’ still persisting.
It is misread, I think
Good girl should not be in brothel!
Now, you have stepped in, though
You can stay locked, wait for husband.
You are my investment,
We’ll find a worthy man, sugar.
Why you build up karmas,
Hurt my profit, ruin your future?”
Hearing the words whispered,
Kiều feels it’s logical thinking.
“Beside of that, Đạm Tiên
Told me the fate’s destined. If I
Can’t pay off debts this life,
They will add up in life after!”
Kiều hears Tú’s words, ponders
“I don’t want it, either.” She says.
“If like you said, then great.
Afraid you would betray later!”
Lest I please customers,
I’d rather keep honor than live!”
Tú says: “Relax, you’ll see
There is no tricks, I says frankly.
If I do not obey,
Let me be judged by the out sun.”
Feeling Tú’s not for fun,
Kiều is relieved, even slowly.
Before Ngưng Bích, she sees
Moon shares space with tiny mountains,
Sees in all directions
The miles of red dirt, and sand dunes.
From dawn to dusk, rueful,
She recalls back her dull feelings.
“My sworn man that evening,
Is still, perhaps, longing for me
While I’m far-off, lonely
With our first love reminiscence.
Poor my waiting parents,
Who’ll warm them up, who’ll fan them now?
After sunups, sundowns,
The trees’ grown up in our garden?
She sees the ship haven.
In gloom, the boats errantly stray.
As water meets the waves,
How ’bout the drifted, stray flowers?
She sees the drab meadow
Merged to the sad color of sky,
Sees the winds twisting by.
The waves are thrashed sound like uproars.
Kiều’s surrounded by the
Strange lands, feels sad, chants a poem.
She downs the bead curtain,
Then hears some soft responding lines.
From a young, blooming guy,
With well groomed look, and finery.
She thinks he’s scholarly.
His name’s, on inquiry, Sở Khanh.
Moon shines through the curtain.
He, too, shows attachment to her.
“Sad for a pretty girl
To fall down this humble, soiled place.
You’re like a goddess. Why
Do you so mortify yourself?
I’m furious, as well.
This strong outrage, who else will know?
If lady meets hero,
He sure could let her go easy!”
The windows’ shut ady.
Yet, the firm words’ still resounding.
She knows the trap she’s in,
Grateful for his nice sympathy.
“If thing’s still what it is,
When will this sad plight be over?”
She dares to ask for the
Kind hands to help her drowned body.
Writes down her sad story,
From home mishaps to the exile.
She, on the next sunrise,
Has her small note conveyed to him.
Then she, in that evening
Receives his responding letter.
On the writing paper,
The two words “Tích Việt” were written.
Decoded as: “It’s on
The twenty first, seven pm?”
At night, the birds back home.
The Moon’s half blocked by some flowers.
At wall, the twigs flutter
As Sở Khanh sneaks through the windows.
Shyly, she greets hello.
She bows, then with tender voice, says:
“I live a vagrant life,
Astray, stranded from my parents.
Beg you for that ransom,
Later, I would return favor!”
He hears, then nods, babbles:
“It’s me and not other who’ll do!
Hear my repute, don’t you?
I always help the poor ladies!”
“Thank you so much!” She says,
“How to do it, you determine.”
“My mounts’ fast as the wind.
My men have fit and clean bodies.
We’ll then sneak off, and leave.
Thirty-six tricks, best is fleeing.
Even in ruthless winds,
I’m here, so it’s nothing troubled!”
She doubts his bragging, tho.
But there’s no back to go ady.
“What will be, let it be
To see how destiny turns out!”

Leave a comment