Nice spirits, sweet figures,
One girl, one look, to perfection.
Xuân Huyên chợt tỉnh giấc nồng,
Một nhà tấp nập, kẻ trong người ngoài.
Kẻ thang người thuốc bời bời,
Mới dằn cơn vựng, chưa phai giọt hồng.
Hỏi: Sao ra sự lạ lùng?
Kiều càng nức nở mở không ra lời.
Nỗi nàng Vân mới rỉ tai,
Chiếc thoa này với tờ bồi ở đây..
Này cha làm lỗi duyên mày,
Thôi thì nỗi ấy sau này đã em.
Vì ai rụng cải rơi kim,
Để con bèo nổi mây chìm vì ai.
Lời con dặn lại một hai,
Dẫu mòn bia đá, dám sai tấc vàng.
Lậy thôi, nàng lại thưa chiềng,
Nhờ cha trả được nghĩa chàng cho xuôi.
Sá chi thân phận tôi đòi,
Dẫu rằng xương trắng quê người quản đâu.
Xiết bao kể nỗi thảm sầu!
Khắc canh đã giục nam lâu mấy hồi.
Kiệu hoa đâu đã đến ngoài,
Quản huyền đâu đã giục người sinh ly.
Đau lòng kẻ ở người đi,
Lệ rơi thấm đá tơ chia rũ tằm.
Trời hôm mây kéo tối rầm,
Rầu rầu ngọn cỏ đầm đầm cành sương.
Rước nàng về đến trú phường,
Bốn bề xuân khóa một nàng ở trong.
Ngập ngừng thẹn lục e hồng,
Nghĩ lòng lại xót xa lòng đòi phen.
Phẩm tiên rơi đến tay hèn,
Hoài công nắng giữ mưa gìn với ai:
Biết thân đến bước lạc loài,
Nhị đào thà bẻ cho người tình chung.
Vì ai ngăn đón gió đông,
Thiệt lòng khi ở đau lòng khi đi.
Trùng phùng dầu họa có khi,
Thân này thôi có còn gì mà mong.
Đã sinh ra số long đong,
Còn mang lấy kiếp má hồng được sao?
Trên yên sẵn có con dao,
Giấu cầm nàng đã gói vào chéo khăn:
Phòng khi nước đã đến chân,
Dao này thì liệu với thân sau này.
Đêm thu một khắc một chầy,
Bâng khuâng như tỉnh như say một mình.
Chẳng ngờ gã Mã Giám Sinh,
Vẫn là một đứa phong tình đã quen.
Quá chơi lại gặp hồi đen,
Quen mùi lại kiếm ăn miền nguyệt hoa.
Lầu xanh có mụ Tú Bà,
Làng chơi đã trở về già hết duyên.
Tình cờ chẳng hẹn mà nên,
Mạt cưa mướp đắng đôi bên một phường.
Chung lưng mở một ngôi hàng,
Quanh năm buôn phấn bán hương đã lề.
Dạo tìm khắp chợ thì quê,
Giả danh hầu hạ dạy nghề ăn chơi.
Rủi may âu cũng tại trời,
Đoạn trường lại chọn mặt người vô duyên.
Xót nàng chút phận thuyền quyên,
Cành hoa đem bán vào thuyền lái buôn.
Mẹo lừa đã mắc vào khuôn,
Sính nghi rẻ giá nghênh hôn sẵn ngày.
Mừng thầm: Cờ đã đến tay!
Càng nhìn vẻ ngọc càng say khúc vàng.
Đã nên quốc sắc thiên hương,
Một cười này hẳn nghìn vàng chẳng ngoa.
Về đây nước trước bẻ hoa,
Vương tôn quý khách ắt là đua nhau.
Hẳn ba trăm lạng kém đâu,
Cũng đà vừa vốn còn sau thì lời,
Miếng ngon kề đến tận nơi,
Vốn nhà cũng tiếc của trời cũng tham.
Đào tiên đã bén tay phàm,
Thì vin cành quít cho cam sự đời!
Dưới trần mấy mặt làng chơi,
Chơi hoa đã dễ mấy người biết hoa.
Nước vỏ lựu máu mào gà,
Mượn màu chiêu tập lại là còn nguyên.
Mập mờ đánh lận con đen,
Bao nhiêu cũng bấy nhiêu tiền mất chi?
Mụ già hoặc có điều gì,
Liều công mất một buổi quỳ mà thôi.
Vả đây đường xá xa xôi,
Mà ta bất động nữa người sinh nghi.
Tiếc thay một đóa trà mi,
Con ong đã tỏ đường đi lối về.
Một cơn mưa gió nặng nề,
Thương gì đến ngọc tiếc gì đến hương.
Đêm xuân một giấc mơ màng,
Đuốc hoa để đó, mặc nàng nằm trơ.
Giọt riêng tầm tã tuôn mưa,
Phần căm nỗi khách phần dơ nỗi mình:
Tuồng chi là giống hôi tanh,
Thân nghìn vàng để ô danh má hồng.
Thôi còn chi nữa mà mong?
Đời người thôi thế là xong một đời.
Giận duyên tủi phận bời bời,
Cầm dao nàng đã toan bài quyên sinh.
Nghĩ đi nghĩ lại một mình:
Một mình thì chớ hai tình thì sao?
Sao dầu sinh sự thế nào,
Truy nguyên chẳng kẻo lụy vào song thân.
Nỗi mình âu cũng giãn dần,
Kíp chầy thôi cũng một lần mà thôi.
Những là đo đắn ngược xuôi,
Tiếng gà nghe đã gáy sôi mái tường.
Lầu mai vừa rúc còi sương,
Mã Sinh giục giã vội vàng ra đi.
Đoạn trường thay lúc phân kỳ!
Vó câu khấp khểnh bóng xe gập ghềnh.
Bề ngoài mười dặm trường đình,
Vương ông mở tiệc tiễn hành đưa theo.
Ngoài thì chủ khách dập dìu,
Một nhà huyên với một Kiều ở trong.
Nhìn càng lã chã giọt hồng,
Rỉ tai nàng mới giãi lòng thấp cao:
Hổ sinh ra phận thơ đào,
Công cha nghĩa mẹ kiếp nào trả xong?
Lỡ làng nước đục bụi trong,
Trăm năm để một tấm lòng từ đây.
Xem gương trong bấy nhiêu ngày,
Thân con chẳng kẻo mắc tay bợm già!
Khi về bỏ vắng trong nhà,
Khi vào dùng dắng khi ra vội vàng.
Khi ăn khi nói lỡ làng,
Khi thầy khi tớ xem thường xem khinh.
Khác màu kẻ quý người thanh,
Ngẫm ra cho kỹ như hình con buôn.
Thôi con còn nói chi con?
Sống nhờ đất khách thác chôn quê người!
Vương bà nghe bấy nhiêu lời,
Tiếng oan đã muốn vạch trời kêu lên.
Vài tuần chưa cạn chén khuyên.
Mái ngoài nghỉ đã giục liền ruổi xe.
Xót con lòng nặng trì trì,
Trước yên ông đã nằn nì thấp cao:
Chút thân yếu liễu tơ đào,
Rớp nhà đến nỗi giấn vào tôi ngươi.
Từ đây góc bể bên trời,
Nắng mưa thui thủi quê người một thân.
Nghìn tầm nhờ bóng tùng quân,
Tuyết sương che chở cho thân cát đằng.
Cạn lời khách mới thưa rằng:
Buộc chân thôi cũng xích thằng nhiệm trao.
Mai sau dầu đến thế nào,
Kìa gương nhật nguyệt nọ dao quỉ thần!
Đùng đùng gió giục mây vần,
Một xe trong cõi hồng trần như bay.
Trông vời gạt lệ chia tay,
Góc trời thăm thẳm đêm ngày đăm đăm.
Nàng thì dặm khách xa xăm,
Bạc phau cầu giá đen rầm ngàn mây.
Vi lô san sát hơi may,
Một trời thu để riêng ai một người.
Dặm khuya ngất tạnh mù khơi,
Thấy trăng mà thẹn những lời non sông.
Rừng thu từng biếc xen hồng,
Nghe chim như nhắc tấm lòng thần hôn.
Her rents wake up from doze.
The room’s crowded with those’re busy
Giving Kiều’s therapies.
She’s then conscious, teary again.
Dad says: “What’s just happened?”
Kiều is wordless, silently cries.
Vân sees, then softly says:
“Here’re the pin, with the page, father.”
“I ruined your love, daughter.
That failed love, let sister repair.
Who brings all us despair?
Who brings your fate uncertainties?
I will respect your plea.
Though stone’s worn off, it’ll be followed.”
Kiều shyly asks, and bows:
“Help me conclude my vows’ statements.
I don’t care bad portion
To die on alien, strange place.”
While they’re in much dismay,
South town’s bell’s pressed quite hastily.
Nuptial couch is ready.
Flutes, strings’ sounds urge the leave. Heart aches
For those who part, who stay.
The tears wet rocks, the threads’ sundered.
The clouds make it somber,
Gloom the sad grass, drench the dewed trees.
Kiều’s brought to hostelry
There, she is put lonely inside.
Shame submerges her mind,
As she is traumatized with pains.
“Gem falls to bastard’s hands.
All the safeguard’s in vain ady.
Had I known this early,
I’d give my chastity to Kim.
For whom, I kept from him,
Hurt him so much, made him suffer.
If we’re to meet later,
What can expect with the soiled me?
Caught in the vagrancy,
I don’t want live any longer.”
The knife on worktable’s
Taken, hided in her hanky.
“So, in emergency,
This knife’s to terminate this life.”
The night is ticking by,
She’s dozed, half wake, feels like drunken.
It turns out her husband
Is an expert womanizer,
A jinxed, debauched gambler,
Now living as a whore pander.
In the whore shop, Tú was
An outdated hooker woman.
She then met Mã, by chance.
One troll, one hag, formed one party.
They ran a shop jointly
To deal all of bawdy matters.
They buy the good, young girls
As maids, but teach them adult’s skills.
The fate is just God’s will.
The doom’s fated to Kiều. It is
Sad for a lass to be
Sold to the boat of these dealers.
She still believes in the
Cheap marriage gifts, and her wedding.
Mã’s pleased: “The flag is in
My hand!” Her looks make him thirsty.
“What a top-notch beauty
Whose the smiles could earn me thousands!
To ruin this innocence,
All of the rich clients would fight.
Set three hundreds as prize,
It will make up for my money.
What a delicacy!
Should I taste first, or save value?
If thing’s like that, I’ll choose
To fulfill first my lewd craving.
In all this world of sins,
Who knows more of women than me?
Comb’s blood, juice of grenade
Can heal a lost virginity.
This ploy can trick dummies,
Her prize will not decrease any.
If the old hag’s angry,
The kneeling penalty seems fine.
I’m still faroff, besides.
If I do nothing, they’ll wonder.”
That poor camellia!
The bee knows each of her corners.
A rainstorm sweeps over,
Flower’s ravaged violently.
The night’s a bit hazy.
She alone looks at the old lamps,
Cries the teardrops of shame.
Loathes him, and loathes her stained body.
“How filthy this man is!
My prize name, with body’ dirty.
Anything left for me?
If life’s like this, it is over.”
Sullen with love, bitter,
She thinks real hard of the suicide.
She ponders it. “It’s fine
For me, but bad for my parents.
Whatever my action’s
It’ll be traced back to them surely.
Pain’ll ease eventually.
But still, the death’s only for once.
While weighting pros and cons,
She hears the squawks vibrant at wall.
The horn has just been blown.
Mã comes and urges her on leaving.
The scene is heart-wrenching:
Limping horses, jolting wagon.
At 10-mile rest station,
Vương buys some goodbye lunch for them.
Outside, the guest’s welcomed.
Inside, Kiều, with her mom chatter.
Tears flow and split over.
Kiều cries a lot, whispers to her
Mom. “I’m a weak, naive girl!
When can pay back all your favors?
I’m soiled and it’s over.
Leave you my best consolation.
I’d seen all Mã’s actions.
Must be a thug villain, I know.
At home, I’m left on own.
He comes nervous, he goes hurried.
The way he eats, talks is
Just does not have any manners.
Not a man of honor,
I see he looks like those merchants.
Nothing is left. I’m done.
Alive or dead, not on homeland.”
Mom hears her words, and then
She wants to split heaven to cry.
Hardly finished their wine,
Mã then urges: “It’s time, people!”
Old Vương rues his poor girl.
Laden, he pleads at the horse’s nose:
“My young, and weak daughter,
Due to mishaps, is your partner.
From now on, wherever
She is, she would suffer alone.
Wish my girl could count on
You to protect her from troubles.
Mã feels speechless, answers:
“We are attached. I’m her husband.
No matter what’ll happen
Heaven’ll witness actions of mine.”
They’re on a rocky ride
Through mundane world to nine heavens.
Wipe tears, they fix eyes on
The far flung horizon for her.
Kiều is far off, sees the
Whitened bridges, shadowed black sky.
Reeds huddle up, and whine
She’s in the vast fall sky, lonely.
The night’s blank, and misty.
She sees Moon, misses the old vows,
Sees the forest turns rose,
Hears the bird chirp, longs for parents.