The Tale of Kiều – Part 5

Để lời thệ hải minh sơn
Children must first return favor

Bóng tàu vừa lạt vẻ ngân,
Tin đâu đã thấy cửa ngăn gọi vào.
Nàng thì vội trở buồng thêu,
Sinh thì dạo gót sân đào bước ra.
Cửa sài vừa ngỏ then hoa,
Gia đồng vào gởi thư nhà mới sang.
Đem tin thúc phụ từ đường,
Bơ vơ lữ thấn tha hương đề huề.
Liêu dương cách trở sơn khê,
Xuân đường kíp gọi sinh về hộ tang.
Mảng tin xiết nỗi kinh hoàng,
Băng mình lẻn trước đài trang tự tình.
Gót đầu mọi nỗi đinh ninh,
Nỗi nhà tang tóc nỗi mình xa xôi:
Sự đâu chưa kịp đôi hồi,
Duyên đâu chưa kịp một lời trao tơ,
Trăng thề còn đó trơ trơ,
Dám xa xôi mặt mà thưa thớt lòng.
Ngoài nghìn dặm chốc ba đông,
Mối sầu khi gỡ cho xong còn chầy!
Gìn vàng giữ ngọc cho hay,
Cho đành lòng kẻ chân mây cuối trời.
Tai nghe ruột rối bời bời,
Ngập ngừng nàng mới giãi lời trước sau:
Ông tơ ghét bỏ chi nhau,
Chưa vui sum họp đã sầu chia phôi!
Cùng nhau trót đã nặng lời,
Dẫu thay mái tóc dám dời lòng tơ!
Quản bao tháng đợi năm chờ,
Nghĩ người ăn gió nằm mưa xót thầm.
Đã nguyền hai chữ đồng tâm,
Trăm năm thề chẳng ôm cầm thuyền ai.
Còn non còn nước còn dài,
Còn về còn nhớ đến người hôm nay!
Dùng dằng chưa nỡ rời tay,
Vầng đông trông đã đứng ngay nóc nhà.
Ngại ngùng một bước một xa,
Một lời trân trọng châu sa mấy hàng.
Buộc yên quảy gánh vội vàng,
Mối sầu xẻ nửa bước đường chia hai.
Buồn trông phong cảnh quê người,
Đầu cành quyên nhặt cuối trời nhạn thưa.
Não người cữ gió tuần mưa,
Một ngày nặng gánh tương tư một ngày.
Nàng còn đứng tựa hiên tây,
Chín hồi vấn vít như vầy mối tơ.
Trông chừng khói ngất song thưa,
Hoa trôi trác thắm, liễu xơ xác vàng.
Tần ngần dạo gót lầu trang,
Một đoàn mừng thọ ngoại hương mới về.
Hàn huyên chưa kịp giã giề,
Sai nha bỗng thấy bốn bề xôn xao:
Người nách thước kẻ tay đao,
Đầu trâu mặt ngựa ào ào như sôi.
Già giang một lão một trai,
Một dây vô lại buộc hai thâm tình.
Đầy nhà vang tiếng ruồi xanh,
Rụng rời khung dệt tan tành gói may.
Đồ tế nhuyễn của riêng tây
Sạch sành sanh vét cho đầy túi tham.
Điều đây bay buộc ai làm,
Này ai đan giậm giệt giàm bỗng dưng?
Hỏi ra sau mới biết rằng:
Phải tên xưng xuất là thằng bán tơ.
Một nhà hoảng hốt ngẩn ngơ,
Tiếng oan dậy đất án ngờ lòa mây.
Hạ từ van lạy suốt ngày,
Điếc tai lân tuất phũ tay tồi tàn.
Rường cao rút ngược dây oan,
Dẫu là đá cũng nát gan lọ người!
Mặt trông đau đớn rụng rời,
Oan này còn một kêu trời nhưng xa!
Một ngày lạ thói sai nha,
Làm cho khốc hại chẳng qua vì tiền.
Sao cho cốt nhục vẹn tuyền,
Trong khi ngộ biến tòng quyền biết sao?
Duyên hội ngộ đức cù lao,
Bên tình bên hiếu bên nào nặng hơn?
Để lời thệ hải minh sơn,
Làm con trước phải đền ơn sinh thành.
Quyết tình nàng mới hạ tình:
Dẽ cho để thiếp bán mình chuộc cha!
Họ Chung có kẻ lại già,
Cũng trong nha dịch lại là từ tâm.
Thấy nàng hiếu trọng tình thâm,
Vì nàng nghỉ cũng thương thầm xót vay.
Tính bài lót đó luồn đây,
Có ba trăm lạng việc này mới xuôi.
Hãy về tạm phó giam ngoài,
Dặn nàng quy liệu trong đôi ba ngày.
Thương tình con trẻ thơ ngây,
Gặp cơn vạ gió tai bay bất kỳ!
Đau lòng tử biệt sinh ly,
Thân còn chẳng tiếc tiếc gì đến duyên?
Hạt mưa sá nghĩ phận hèn,
Liệu đem tấc cỏ quyết đền ba xuân.
Sự lòng ngỏ với băng nhân,
Tin sương đồn đại xa gần xôn xao.

When the night’s just over,
There is a messenger outside.
Kiều quickly says goodbye,
Kim strides across the nice garden.
He then lets his servant
Come in with his parents’ tidings
Of his uncle’s passing.
That they’ll bring back coffin later.
Liêu Dương’s far off, therefore,
Dad calls Kim back fast for funeral.
The news is terrible,
He runs to talk to her quickly.
Tells her the sad story,
The woes and family’s sorrow.
“Affair’s not yet settled.
Wedding’s not officially done.
The moon still looks upon,
Distance won’t influence affair!
Three years! I must be there.
It’s long till this despair lessens!
Beg you, please have patience.
While I am off, lessen my care.”
She hears, stands confused there
For long, then starts to share feelings.
“Freaking God of wedding!
Pairing, not yet, parting, suffered!
We swore our love, so the
Hair may fall off, ardour won’t sway!
Months, years,… Care not! I’ll wait,
Just worry that you may suffer.
I’m always your lover.
Assured! I would never betray.
As long as Earth still stays,
Please don’t forget today’s people!”
They don’t want part, although
The Sun is up on the clear sky.
He slowly steps away,
Says farewell words, cries silently.
Puts things on horse, and leaves.
Different paths, similar woe.
Scene’s painted with sorrow.
Cuckoos crowd up, swallows’ rare seen.
Poor him, under harsh winds,
With the lovesick grieving his mind.
Kiều still stands at behind,
And she feels twisted like pretzel,
Sees in darkness all the
Pale flowers with yellow willows.
She wanders back and forth,
Realizes all partiers’ returned.
Greeting has not been done,
They see a lot of constables,
Holding sticks with sabers,
Like noisy group of the demons.
They cangue Vương with his son,
With one brute rope, fasten two guys.
The house’s filled with the flies,
Loom falls apart, attires shatter.
Belongings with jewels’
Thoroughly sacked by the greedy.
“Who caused this suddenly?”
“Who slanders us? Who istrapper?”
Asking, they get answer.
All’s due to that fiber seller.
They are struck with horror,
Then cry that this matter’s cloudy.
Daily, they beg, but these
People are deaf, stony demons.
The men are hung upturned.
Rock can’t stand that, even less man.
Kiều feels a grievous pain,
But can at best complain heaven.
All of the cop-villains
Wreak dire havoc to gain money.
“How to save family?
In crisis, act duly, can meh?
Nurture’s here, love is there.
Between them, which’s more relevant?
Put aside oaths once sworn,
Children must first return favor.”
With resolute temper,
Kiều sells her off for the payment.
Chung is a good old man,
In police, yet a gentleman.
Sees her love for parents,
For her, he has hidden pity.
Counts all the briberies,
Needs three hundreds to release them.
“They’re in transient room.
In few days, get that sum ready.”
Sad for naive kid to be
Brought in calamity while young.
In pain of estrangement,
Life’s no regret, passion’s nothing.
“Rain can’t choose its ending
I won’t regret saving father.”
Kiều tells the matchmaker,
The news is spread in her region.

Leave a comment