Kiều says: “How are you guys?”
Kim says: “And you? I’m fine. Thanks Kiều!”
Từ phen đá biết tuổi vàng,
Tình càng thấm thía dạ càng ngẩn ngơ.
Sông Tương một dải nông sờ,
Bên trông đầu nọ bên chờ suối kia.
Một tường tuyết trở sương che.
Tin xuân đâu dễ đi về cho năng.
Lần lần ngày gió đêm trăng,
Thưa hồng rậm lục đã chừng xuân qua.
Ngày vừa sinh nhật ngoại gia,
Trên hai đường dưới nữa là hai em.
Tưng bừng sắm sửa áo xiêm,
Biện dâng một lễ xa đem tấc thành.
Nhà lan thanh vắng một mình,
Ngẫm cơ hội ngộ đã dành hôm nay.
Thời trân thức thức sẵn bày,
Gót sen thoăn thoắt dạo ngay mái tường.
Cách hoa sẽ dặng tiếng vàng,
Dưới hoa đã thấy có chàng đứng trông:
Trách lòng hờ hững với lòng,
Lửa hương chốc để lạnh lùng bấy lâu.
Những là đắp nhớ đổi sầu,
Tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa râm.
Nàng rằng: Gió bắt mưa cầm,
Đã cam tệ với tri âm bấy chầy.
Vắng nhà được buổi hôm nay,
Lấy lòng gọi chút ra đây tạ lòng!
Lần theo núi giả đi vòng,
Cuối tường dường có nẻo thông mới rào.
Xắn tay mở khóa động đào,
Rẽ mây trông tỏ lối vào Thiên-thai.
Mặt nhìn mặt càng thêm tươi,
Bên lời vạn phúc bên lời hàn huyên.
Sánh vai về chốn thư hiên,
Góp lời phong nguyệt nặng nguyền non sông.
Trên yên bút giá thi đồng,
Đạm thanh một bức tranh tùng treo trên.
Phong sương được vẻ thiên nhiên,
Mặt khen nét bút càng nhìn càng tươi.
Sinh rằng: Phác họa vừa rồi,
Phẩm đề xin một vài lời thêm hoa.
Tay tiên gió táp mưa sa,
Khoảng trên dừng bút thảo và bốn câu.
Khen: Tài nhả ngọc phun châu,
Nàng Ban ả Tạ cũng đâu thế này!
Kiếp tu xưa ví chưa dày,
Phúc nào nhắc được giá này cho ngang!
Nàng rằng: Trộm liếc dung quang,
Chẳng sân bội ngọc cũng phường kim môn.
Nghĩ mình phận mỏng cánh chuồn,
Khuôn xanh biết có vuông tròn mà hay?
Nhớ từ năm hãy thơ ngây,
Có người tướng sĩ đoán ngay một lời:
Anh hoa phát tiết ra ngoài,
Nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa.
Trông người lại ngẫm đến ta,
Một dầy một mỏng biết là có nên?
Sinh rằng: Giải cấu là duyên,
Xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều.
Ví dù giải kết đến điều,
Thì đem vàng đá mà liều với thân!
Đủ điều trung khúc ân cần,
Lòng xuân phơi phới chén xuân tàng tàng.
Ngày vui ngắn chẳng đầy gang,
Trông ra ác đã ngậm gương non đoài.
Vắng nhà chẳng tiện ngồi dai,
Giã chàng nàng mới kíp dời song sa.
Đến nhà vừa thấy tin nhà,
Hai thân còn dở tiệc hoa chưa về.
Cửa ngoài vội rủ rèm the,
Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình.
Nhặt thưa gương giọi đầu cành,
Ngọn đèn trông lọt trướng huỳnh hắt hiu.
Sinh vừa tựa án thiu thiu,
Dở chiều như tỉnh dở chiều như mê.
Tiếng sen sẽ động giấc hòe,
Bóng trăng đã xế hoa lê lại gần.
Bâng khuâng đỉnh Giáp non Thần,
Còn ngờ giấc mộng đêm xuân mơ màng.
Nàng rằng: Khoảng vắng đêm trường,
Vì hoa nên phải đánh đường tìm hoa.
Bây giờ rõ mặt đôi ta,
Biết đâu rồi nữa chẳng là chiêm bao?
Vội mừng làm lễ rước vào,
Đài sen nối sáp song đào thêm hương.
Tiên thề cùng thảo một chương,
Tóc mây một món dao vàng chia đôi.
Vầng trăng vằng vặc giữa trời,
Đinh ninh hai mặt một lời song song.
Tóc tơ căn vặn tấc lòng,
Trăm năm tạc một chữ đồng đến xương.
Chén hà sánh giọng quỳnh tương,
Dải là hương lộn bình gương bóng lồng.
Sinh rằng: Gió mát trăng trong,
Bấy lâu nay một chút lòng chưa cam.
Chày sương chưa nện cầu Lam,
Sợ lần khân quá ra sàm sỡ chăng?
Nàng rằng: Hồng diệp xích thằng,
Một lời cũng đã tiếng rằng tương tri.
Đừng điều nguyệt nọ hoa kia.
Ngoài ra ai lại tiếc gì với ai.
Rằng: Nghe nổi tiếng cầm đài,
Nước non luống những lắng tai Chung Kỳ.
Thưa rằng: Tiện kỹ sá chi,
Đã lòng dạy đến dạy thì phải vâng.
Hiên sau treo sẵn cầm trăng,
Vội vàng Sinh đã tay nâng ngang mày.
Nàng rằng: Nghề mọn riêng tay,
Làm chi cho bận lòng này lắm thân!
So dần dây vũ dây văn,
Bốn dây to nhỏ theo vần cung thương.
Khúc đâu Hán Sở chiến trường,
Nghe ra tiếng sắt tiếng vàng chen nhau.
Khúc đâu Tư mã Phượng cầu,
Nghe ra như oán như sầu phải chăng!
Kê Khang này khúc Quảng lăng,
Một rằng lưu thủy hai rằng hành vân.
Qua quan này khúc Chiêu Quân,
Nửa phần luyến chúa nửa phần tư gia.
Trong như tiếng hạc bay qua,
Đục như tiếng suối mới sa nửa vời.
Tiếng khoan như gió thoảng ngoài,
Tiếng mau sầm sập như trời đổ mưa.
Ngọn đèn khi tỏ khi mờ,
Khiến người ngồi đó cũng ngơ ngẩn sầu.
Khi tựa gối khi cúi đầu,
Khi vò chín khúc khi chau đôi mày.
Rằng: Hay thì thật là hay,
Nghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào!
Lựa chi những bậc tiêu tao,
Dột lòng mình cũng nao nao lòng người?
Rằng: Quen mất nết đi rồi,
Tẻ vui thôi cũng tính trời biết sao!
Lời vàng âm lĩnh ý cao,
Họa dần dần bớt chút nào được không.
Hoa hương càng tỏ thức hồng,
Đầu mày cuối mắt càng nồng tấm yêu.
Sóng tình dường đã xiêu xiêu,
Xem trong âu yếm có chiều lả lơi.
Thưa rằng: đừng lấy làm chơi,
Dẽ cho thưa hết một lời đã nao!
Vẻ chi một đóa yêu đào,
Vườn hồng chi dám ngăn rào chim xanh.
Đã cho vào bậc bố kinh,
Đạo tòng phu lấy chữ trinh làm đầu
Ra tuồng trên Bộc trong dâu,
Thì con người ấy ai cầu làm chi!
Phải điều ăn xổi ở thì,
Tiết trăm năm nỡ bỏ đi một ngày!
Ngẫm duyên kỳ ngộ xưa nay,
Lứa đôi ai đẹp lại tày Thôi Trương.
Mây mưa đánh đổ đá vàng,
Quá chiều nên đã chán chường yến anh.
Trong khi chắp cánh liền cành,
Mà lòng rẻ rúng đã dành một bên.
Mái tây để lạnh hương nguyền,
Cho duyên đằm thắm ra duyên bẽ bàng.
Gieo thoi trước chẳng giữ giàng,
Để sau nên thẹn cùng chàng bởi ai?
Vội chi liễu ép hoa nài,
Còn thân ắt lại đền bồi có khi!
Thấy lời đoan chính dễ nghe,
Chàng càng thêm nể thêm vì mười phân.
Like gold meets its touchstone,
The more they love, the lonelier.
Like two ends of river,
One end misses other one end.
There’s a wall blocking them,
A wall that blocks all sentiments.
Time flies, months after months.
The blooms’ faded. Spring turns summer.
On Bday of grandma,
Her bro, her sis, and her parents,
Wear new clothes, get presents,
Go to celebration party.
The house feels much empty
Kiều thinks she should go see honey.
Gets all the fruits ready,
She then rushes to the old wall.
Beside the buds, she calls,
Then sees Kim Trọng’s there already.
Kim frowns: “Long time no see,
You know how much worry I were?
I yearned, I missed, suffered.
You see I got all the white hairs!”
Kiều says: “Hard for me leh!
My parents watched me carefully.
Tonight, they left, I’m free.
You see I’m instantly here, man!”
Around the fake mountains,
She finds a freshly fenced entrance.
Slowly, she makes open
The door to love haven in life.
A smile meets with a smile,
One tries to ask, one tries answer.
Walking to his chamber,
They two both talk all the feelings.
On table, lies writings.
On wall, hangs evergreen picture.
Kiều says: “Just as nature!
Who draws the strokes so perfectly!?”
Kim says: “Done recently.
Maybe you could help me comment.”
Kiều turns her godly hands,
Then quickly makes a grand poem.
Kim says: “Top notch rhythms!
More than Ban, Tạ’s, awesome talent!
Last life what have I done
To deserve such woman this life.”
Kiều says: “You sure look like,
Man of high worth and high ranking.
For me, I have nothing
I dare not keep dating with you.
Time when I were young, still,
I heard from that fortune-teller:”
“With talent’s exposure,
Good girls have bad future, you know.”
“Compare my lot to yo,
I feel our love’s to no avail.”
Kim says: “Our love won’t fail!
“Man’s will wins God’s, we shall pull through.
Our dream, if not come true,
I won’t live without you, baby.”
They drink, chat happily,
Tipsy with love, tipsy with wine.
When one’s with love, time flies.
The Sun has set behind mountains.
Worries house’ left vacant,
Kiều byes Kim Trọng, leaves, and goes home.
Her parents’ve not returned,
Still chilling at grand mom’s mansion.
Lowers the draped curtains,
Kiều runs across garden in night.
Behind trees top, Moon shines.
Throughout the slats, the light glimmers.
Sitting, Kim’s just slumbered,
Hypnagogic on the table.
Her sound disrupts his doze,
She, in the dark, comes close to him.
Like in that sort of dream,
Beauty’s approach makes him itchy.
“Night’s long. I’m sad, lonely,
Miss you like mad. I desire you.”
“It’s time for just us two,
Who knows what it’ll be tomorrow?”
Quickly, Kim greets his girl,
Prepares waxes, adds more incense.
They write lots of nonsense,
Cut hair, split half, exchange tokens.
Under Moon’s spectation,
They say the oath statement firmly.
They ask painstakingly,
Swear unanimity’s for life.
They drink a lot of wine.
Their purfumes with outlines’ blending.
Kim says: “Clear moon, cool wind,
Still feel our love’s lacking something.
Haven’t done that one thing,
But fear my urge is insolent!”
Kiều says: “Our affection
Is like that of husband and wife.
Beside things’ not so nice,
You can do what you like, ever.”
“Heard you’re good at pipa.
Could I perhaps hear the lute’s play?”
She says: “It’s nothing great!
If you insist, I play for ya.”
On wall hangs good guitar,
Kim then hands it to her quickly.
She says: “This is petty!
Why you have such easy demand???”
She tunes the lute by hand,
Set strings in accordance with scales.
The song Hán Sở battle
Sounds like the hard metals’, clanky.
Sima’s song Phoenix Plea
Sounds like the misery’s weepings’.
Ji Kang’s song of Guangling,
The sound’s smooth as flowing water’.
Zhaojun’s song at border
Yearns for her lord, aches for her kins.
Clear like heron flying’s
Thick like the brook falling water’s
Slow like a soft zephyr’s
Fast like a deep thunder’s rumbling’.
The light is flickering,
Sitting, he’s submerged in sorrows.
He leans his head, and bows
Scowls from sadness, furrows his brows.
“It is indeed good sound!”
He says: “But it does sound heavy!”
“Why you choose such of these?
Saddens your heart, and grieves others.”
“My accustomed nature!
Sad or not sad, it’s the feelings.
Still, thanks for your sharing.
Hope I could make this thing better.”
Her scent piques his hunger.
Her eyes rouse his inner love’s fire.
Hard to hold back desire,
There is some lust inside actions.
“Don’t game! Not at present!
Let me say first! Listen please yo!
Don’t want to displease though,
Garden dares not fence those birdies.
But as future wifey,
Ethics of chastity stop me.
All want the purity,
No one would wed filthy woman.
If we are not patient,
We’ll lose life’s innocence early.
You see in history,
Thôi Trương’s exemplary couple.
Pleasures defeated vows,
Overdone it led to languor.
While living together,
Their minds, perhaps, harboured contempt.
Feelings were not the same,
Their ideal love became bitter.
‘Cause she did not say no,
Later she’s put under disgrace.
Why you’re in such a haste,
We will, but not today, later!”
Hearing the words from her,
He feels respect, treasures her more.