I don’t know what to write,
Try to make this look like poem.
Chàng Kim từ lại thư song,
Nỗi nàng canh cánh bên lòng biếng khuây.
Sầu đong càng lắc càng đầy,
Ba thu dồn lại một ngày dài ghê.
Mây Tần khóa kín song the,
Bụi hồng lẽo đẽo đi về chiêm bao.
Tuần trăng khuyết, đĩa dầu hao,
Mặt mơ tưởng mặt, lòng ngao ngán lòng.
Buồng văn hơi giá như đồng,
Trúc se ngọn thỏ, tơ chùng phím loan.
Mành Tương phất phất gió đàn,
Hương gây mùi nhớ, trà khan giọng tình.
Vì chăng duyên nợ ba sinh,
Thì chi đem thói khuynh thành trêu ngươi.
Bâng khuâng nhớ cảnh, nhớ người,
Nhớ nơi kỳ ngộ vội dời chân đi.
Một vùng cỏ mọc xanh rì,
Nước ngâm trong vắt, thấy gì nữa đâu!
Gió chiều như gợi cơn sầu,
Vi lô hiu hắt như màu khảy trêu.
Nỗi riêng nhớ ít tưởng nhiều,
Xăm xăm đè nẻo Lam Kiều lần sang.
Thâm nghiêm kín cổng cao tường,
Cạn dòng lá thắm dứt đường chim xanh.
Lơ thơ tơ liễu buông mành,
Con oanh học nói trên cành mỉa mai.
Mấy lần cửa đóng then cài,
Đầy thềm hoa rụng, biết người ở đâu?
Tần ngần đứng suốt giờ lâu,
Dạo quanh chợt thấy mái sau có nhà.
Là nhà Ngô Việt thương gia,
Buồng không để đó người xa chưa về.
Lấy điều du học hỏi thuê,
Túi đàn cặp sách đề huề dọn sang.
Có cây, có đá sẵn sàng,
Có hiên Lãm thúy, nét vàng chưa phai.
Mừng thầm chốn ấy chữ bài,
Ba sinh âu hẳn duyên trời chi đây.
Song hồ nửa khép cánh mây,
Tường đông ghé mắt ngày ngày hằng trông.
Tấc gang đồng tỏa nguyên phong,
Tuyệt mù nào thấy bóng hồng vào ra.
Nhẫn từ quán khách lân la,
Tuần trăng thấm thoắt nay đà thèm hai.
Cách tường phải buổi êm trời,
Dưới đào dường có bóng người thướt tha.
Buông cầm xốc áo vội ra,
Hương còn thơm nức, người đà vắng tanh.
Lần theo tường gấm dạo quanh,
Trên đào nhác thấy một cành kim thoa.
Giơ tay với lấy về nhà:
Này trong khuê các đâu mà đến đây?
Ngẫm âu người ấy báu này,
Chẳng duyên chưa dễ vào tay ai cầm!
Liền tay ngắm nghía biếng nằm,
Hãy còn thoang thoảng hương trầm chưa phai.
Tan sương đã thấy bóng người,
Quanh tường ra ý tìm tòi ngẩn ngơ.
Sinh đà có ý đợi chờ,
Cách tường lên tiếng xa đưa ướm lòng:
Thoa này bắt được hư không,
Biết đâu Hợp Phố mà mong châu về?
Tiếng Kiều nghe lọt bên kia:
Ơn lòng quân tử sá gì của rơi.
Chiếc thoa nào của mấy mươi,
Mà lòng trọng nghĩa khinh tài xiết bao!
Sinh rằng: Lân lý ra vào,
Gần đây nào phải người nào xa xôi.
Được rày nhờ chút thơm rơi,
Kể đà thiểu não lòng người bấy nay!
Bấy lâu mới được một ngày,
Dừng chân gạn chút niềm tây gọi là.
Vội về thêm lấy của nhà,
Xuyến vàng đôi chiếc khăn là một vuông.
Bậc mây rón bước ngọn tường,
Phải người hôm nọ rõ ràng chẳng nhe?
Sượng sùng giữ ý rụt rè,
Kẻ nhìn rõ mặt người e cúi đầu.
Rằng: Từ ngẫu nhĩ gặp nhau.
Thầm trông trộm nhớ bấy lâu đã chồn.
Xương mai tính đã rũ mòn,
Lần lừa ai biết hãy còn hôm nay!
Tháng tròn như gởi cung mây,
Trần trần một phận ấp cây đã liều!
Tiện đây xin một hai điều,
Đài gương soi đến dấu bèo cho chăng?
Ngần ngừ nàng mới thưa rằng:
Thói nhà băng tuyết chất hằng phỉ phong,
Dù khi lá thắm chỉ hồng,
Nên chăng thì cũng tại lòng mẹ cha.
Nặng lò xót liễu vì hoa,
Trẻ thơ đã biết đâu mà dám thưa!
Sinh rằng: Rày gió mai mưa,
Ngày xuân đã dễ tình cờ mấy khi!
Dù chăng xét tấm tình si,
Thiệt đây mà có ích gì đến ai?
Chút chi gắn bó một hai,
Cho đành rồi sẽ liệu bài mối manh.
Khuôn thiêng dù phụ tấc thành,
Cũng liều bỏ quá xuân xanh một đời.
Lượng xuân dù quyết hẹp hòi,
Công đeo đuổi chẳng thiệt thòi lắm ru!
Lặng nghe lời nói như ru,
Chiều xuân dễ khiến nét thu ngại ngùng.
Rằng: Trong buổi mới lạ lùng,
Nể lòng có lẽ cầm lòng cho đang!
Đã lòng quân tử đa mang,
Một lời vàng tạc đá vàng thủy chung.
Được lời như cởi tấm lòng,
Giờ kim hoàn với khăn hồng trao tay.
Rằng: Trăm năm cũng từ đây,
Của tin gọi một chút này làm ghi.
Sẵn tay khăn gấm quạt quỳ,
Với cành thoa ấy tức thì đổi trao.
Một lời vừa gắn tất giao,
Mái sau dường có xôn xao tiếng người.
Vội vàng lá rụng hoa rơi,
Chàng về viện sách nàng dời lầu trang.
Since Kim met with the gals,
His feelings’ not dwindled any.
When down, time ticks slowly.
One day lovesick’s like three Autumns.
The clouds secrete her room.
He dreams they meet in bloomed flowers.
Oil’s dried. Beneath Moon curve,
He yearns her heart, and her beauty.
His room is left icy.
Strings’ loosed. The brush idly stands dried.
The wind blows everyday,
Brings her scent with her taste over.
“If my life’s not with her,
Why I’m bewitched by her beauty?”
Longing for memories,
He then rushes to the old tomb.
There he sees grass, sees bloom,
Sees the pure brook, lacks some ladies.
The wind brings misery
To him. The reeds show ridicules.
Driven by his ideal,
Kim then rushes to Kiều, hurried.
Her house is locked. There is
No way he could really see her.
The willows droop. On the
Branches, the orioles mock him.
The closed doors keeps closing.
The ground’s filled with falling flowers.
Stands there for much longer,
At rear, he hits on a mansion.
It’s of Ngô Việt merchant.
He’s far. It’s left vacant for now.
Kim asks to rent the house,
And moves in as a proud student.
There’re trees and fake mountains,
With the “Lãm Thúy” open terrace.
He feels the words are great.
It is as if the fate’s smiling.
His windows’ half closing,
Daily, he keeps peeping neighbor.
House’ near, love’s much further.
He still could not see the beauty.
Soon, two months pass quickly,
His chance has finally occurred.
One day, in good weather,
A figure flits under peach tree.
Kim runs out, just to see
Only scent’s left, beauty’s no more.
He then walks back and forth,
And sees a brooch on the tree branch.
Stretches out with his hand,
Kim brings it back, and then ponders:
“Is it intentional?
Heaven knows that struggle of mine?”
He holds the brooch all night,
It emits such a nice scent, still.
Next day, in morning dew,
She’s in a weird confused manner.
He’s there, waiting for her,
Voices his heart to the beauty:
“I got this jewelry,
Where to give back to the owner?”
Her sound across answers:
“Thank you so much for the goodwill.”
“The pin is not big deal,
Your righteousness is brilliant!”
“I am your acquaintance.”
“We are,” Kim adds, “for months, neighbors.”
“Thanked for your left-over,
We can meet each other today!
My time paid off! Please stay
To hear my deep, and straight passion.”
Kim backs to get presents:
The gold bands, with silken hanky,
Then climbs over to see
The girl he met early that night.
Bashful, Kiều looks so shy,
Lowers her head to hide feelings.
Kim says: “Since that meeting,
I’ve been sick with cravings for you.”
“Never think that until
Today, I could pull through, ever.
I was a daydreamer
These days, I did suffer dearly.”
“Beg you lah, could you please,
Hear and make it easy for me?”
Thinking, Kiều speaks slowly:
“Girl’s life is not easy like guy’s.”
“All the love life of mine
Is decided by my parents.
As for your love questions,
Too young for that, couldn’t answer.”
Kim says: “Care not future!
It is filled with uncertainties.
If you do not agree,
I’ll die, is it easy for yo?
We try a bit or so,
Leave the marriage troubles for me.
If we cannot marry,
I won’t want live any longer.
Don’t be so harsh please girl!
I can’t put up with the suffer.”
He is sweet as sugar,
Springtime of youth makes her fallen.
Kiều says: “As acquaintance,
Hard to reject such an advance.
Thanks for your love. I’ll then
Vow my oath as compensation.”
He feels so exultant,
Then hands her his presents quickly.
Kim says: “From today, please,
For our love’s sake, keep these tokens.”
Kiều brings her brooch and fan,
Give him all as exchanged presents.
While they’re talking romance,
They hear sounds of someone coming.
Swift as a leaf falling,
They both go back home in seconds.