This one is difficult,
Hard to use just simple sentence.
Dùng dằng nửa ở nửa về,
Nhạc vàng đâu đã tiếng nghe gần gần.
Trông chừng thấy một văn nhân
Lỏng buông tay khấu bước lần dặm băng.
Đề huề lưng túi gió trăng,
Sau chân theo một vài thằng con con.
Tuyết in sắc ngựa câu giòn,
Cỏ pha màu áo nhuộm non da trời,
Nẻo xa mới tỏ mặt người,
Khách đà xuống ngựa tới nơi tự tình.
Hài văn lần bước dặm xanh,
Một vùng như thể cây quỳnh cành dao.
Chàng Vương quen mặt ra chào,
Hai kiều e lệ nép vào dưới hoa.
Nguyên người quanh quất đâu xa,
Họ Kim tên Trọng vốn nhà trâm anh.
Nền phú hậu bậc tài danh,
Văn chương nết đất thông minh tính trời.
Phong tư tài mạo tót vời,
Vào trong phong nhã ra ngoài hào hoa.
Chung quanh vẫn đất nước nhà,
Với Vương Quan trước vốn là đồng thân.
Trộm nghe thơm nức hương lân,
Một nền Đồng-tước khóa xuân hai Kiều.
Nước non cách mấy buồng thêu,
Những là trộm dấu thầm yêu chốc mòng.
May thay giải cấu tương phùng,
Gặp tuần đố lá thỏa lòng tìm hoa.
Bóng hồng nhác thấy nẻo xa,
Xuân lan thu cúc mặn mà cả hai.
Người quốc sắc, kẻ thiên tài.
Tình trong như đã, mặt ngoài còn e.
Chập chờn nửa tỉnh nửa mê,
Rốn ngồi chẳng tiện, dứt về chỉn khôn.
Bóng tà như giục cơn buồn,
Khách đà lên ngựa người còn nghé theo.
Dưới cầu nước chảy trong veo,
Bên cầu tơ liễu bóng chiều thướt tha.
Kiều từ trở gót trướng hoa,
Mặt trời gác núi chiêng đà thu không.
Gương nga chênh chếch dòm song,
Vàng gieo ngấn nước cây lồng bóng sân.
Hải đường lả ngọn đông lân,
Giọt sương trĩu nặng cành xuân la đà.
Một mình lặng ngắm bóng nga,
Rộn đường gần với nỗi xa bời bời:
Người mà đến thế thì thôi,
Đời phồn hoa cũng là đời bỏ đi!
Người đâu gặp gỡ làm chi,
Trăm năm biết có duyên gì hay không?
Ngổn ngang trăm mối bên lòng,
Nên câu tuyệt diệu ngụ trong tính tình.
Chênh chênh bóng nguyệt xế mành,
Tựa ngồi bên triện một mình thiu thiu.
Thoắt đâu thấy một tiểu kiều,
Có chiều phong vận có chiều thanh tân,
Sương in mặt, tuyết pha thân.
Sen vàng lững thững, khi gần khi xa.
Chào mừng, đón hỏi, dò la,
Đào nguyên lạc lối đâu mà đến đây?
Thưa rằng: Thanh khí xưa nay
Mới cùng nhau lúc ban ngày đã quên.
Hàn gia ở chốn tây thiên,
Dưới dòng nước chảy bên trên có cầu.
Mấy lòng hạ cố đến nhau,
Mấy lời hạ tứ ném châu gieo vàng.
Vâng trình hội trưởng xem tường,
Mà xem trong sổ đoạn trường có tên.
Âu đành quả kiếp nhân duyên,
Cùng người một hội, một thuyền đâu xa.
Này mười bài mới, mới ra.
Câu thần lại mượn bút hoa vẽ vời.
Kiều vâng lĩnh ý đề bài,
Tay tiên một vẫy đủ mười khúc ngâm.
Xem thơ nức nở khen thầm:
Giá đành tú khẩu cẩm tâm khác thường
Ví đem vào tập Đoạn Trường
Thì treo giải nhất chi nhường cho ai.
Thềm hoa khách đã trở hài,
Nàng còn cầm lại một hai tự tình.
Gió đâu xịch bức mành mành,
Tỉnh ra mới biết rằng mình chiêm bao.
Trông theo nào thấy đâu nào
Hương thừa dường hãy ra vào đâu đây.
Một mình lưỡng lự canh chầy,
Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh.
Hoa trôi bèo dạt đã đành,
Biết duyên mình, biết phận mình thế thôi!
Nỗi riêng lớp lớp sóng dồi,
Nghĩ đòi cơn lại sụt sùi đòi cơn.
Giọng Kiều rền rĩ trướng loan,
Nhà Huyên chợt tỉnh hỏi: Cơn cớ gì?
Cớ sao trằn trọc canh khuya,
Màu hoa lê hãy dầm dề giọt mưa?
Thưa rằng: Chút phận ngây thơ,
Dưỡng sinh đôi nợ tóc tơ chưa đền.
Buổi ngày chơi mả Đạm Tiên,
Nhắp đi thoắt thấy ứng liền chiêm bao.
Đoạn trường là số thế nào,
Bài ra thế ấy, vịnh vào thế kia.
Cứ trong mộng triệu mà suy,
Phận con thôi có ra gì mai sau!
Dạy rằng: Mộng triệu cớ đâu,
Bỗng không mua não chuốc sầu nghĩ nao.
Vâng lời khuyên giải thấp cao,
Chưa xong điều nghĩ đã dào mạch Tương.
Ngoài song thỏ thẻ oanh vàng,
Nách tường bông liễu bay ngang trước mành.
Hiên tà gác bóng chênh chênh,
Nỗi riêng, riêng trạnh tấc riêng một mình.
Cho hay là thói hữu tình,
Đố ai gỡ mối tơ mành cho xong.
While hesitant to leave,
They hear a quick, hurried, sharp clink.
A scholar’s approaching.
On a mount with loosed rein, slowly
With bag of poetry,
Followed by just two, three youngsters.
Snow-white’s his horse’s color.
His clothes’ a bit greener than blue.
“Vương Quan, so it is you.”
He says, gets off, heads to Vân, Kiều.
His stride on grass is chill.
His smile lights up a huge region.
Quan greets his acquaintance,
The girls are diffident, hiding.
“This guy is not foreign,
He is Kim Trọng, a teen idol.
Wealthy, famous, noble,
He is so smart and scholarly.
His physiognomy’s
Generous, yet strongly refined.
His place is just nearby.
He’s a classmate at my high school.”
Kim hears they’re beautiful,
Still wasting youth cocooned from fun.
But chimeric distance
Can’t wear off his hidden feelings.
And today’s his blessing
To fulfill his yearnings for them.
Like Spring orchid, Fall mum,
The two look peerless from distance.
Beauty’s, when meets talent,
Shy without, yet fallen within.
It is as if a dream,
Kiều wants to stick with him longer.
The evening looks sadder.
He’s gone. She looks at her shadow.
Water’s clear as crystal.
Next to the bridge, willows flutter.
Sun downs. Kiều backs to her
Chamber, at last, hears the gong sounds.
The Moon stares at windows.
Pond shines, trees cast shadows in yard.
Dew sways branch of cha-hua.
The tree leans east to her neighbor.
Looking at that Moon’s curve,
Kiều submerges in her thinkings.
“Đạm Tiên had sad ending.
What a waste that dazzling life is!
And he, why did we see?
Could we, in this life, be couple?”
Feeling emotional,
She then makes up special writings.
Moon shines through draped hangings,
Kiều’s near the ledge, sleeping on chair.
She sees, out of nowhere,
A young girl, with great elegance.
Face’s faded, skin’s whitened,
She is afloat, often blurry.
“Welcome, are you fairy?”
Kiều says: “You lost the way, beauty?”
“We shared good sympathy.”
She says: “We met early today.”
“My place was on your way.
Recall the bridge? My grave’s under.
You’re a kind-hearted girl,
Poems you left’s better than gold.
Leader read it, also
Found in Doom Book your own presence.
It’s law of causation.
In the same boat, aren’t we two?
Ten new topics for you,
Can you help sis? You do wonders.”
“Ok, no probs sister!”
Kiều says, completes all the writings.
Đạm Tiên then reads, and thinks:
“All are so astounding, well done!
In the Doom Collection,
They’re still the best, second to none.”
She says: “I must return.”
Kiều says: “We have not done talking.”
Sudden wind snaps hangings.
Kiều, hence, wakes up: “Dreaming, really?”
No sign of that lady,
Though some scents’ left on the inside.
Kiều is preoccupied,
Thinking of such a dire future.
She knows she would suffer.
That’d be her lot, and her ending.
There are waves of feelings.
And there’re waves of cryings in house.
Hearing Kiều’s sobbing sound,
Her mom wakes up and shouts: “What the…?
Why you no sleep my girl?
Why your eyes wet like the spring rain?”
Kiều says: “Since I was born,
I have not yet returned favor.
This nightmare came after,
Early visit to the girl’s tomb.
What is the Book of Doom?
She gave topics, I composed songs.
My feeling’s just so strong,
My life soon, would be gone, mother!”
“Dreams are groundless daughter!”
“Why based your griefs on the nonsense?”
Mom tried her best explain.
Kiều paused a bit, again sniveled.
There’re a few orioles
Singing. Across windows, blooms fly.
The beams eclipse Moon’s light.
Kiều stays awake, her mind’s lonely.
For those in love deeply,
Red strings of fate tightly raveled.