Viết ngày 1/11/2010, 1 năm sau khi tốt nghiệp cấp 3. Rời NK nhưng không thể thích ứng xã hội. Ta đã từng nghĩ có thể mãi mãi cố chấp, hóa ra chỉ là đánh giá quá cao chính mình.
Từ lâu rồi, bãi cát dài in dấu những bước chân…
…những người đi qua vô tình còn để lại…
Từng có vui buồn, nỗi nhớ và cả những ước mơ…
…theo gió hờ hững mang đi, khẽ khàng dấu chân trên cát…
những dấu chân ngỡ hằn vết trăm năm…
Nhưng biển cả không lặng yên mãi mãi…
Sóng chồng lên nhau, cuộc đời phải đổi thay…
Và ngày sau nhìn lên nền cát trắng…
sẽ không ai còn thấy những dấu chân….
…của một ngày đã qua, của những nỗi niềm quá khứ…
Những hạt cát rời không thể xây nên thành trì vững chắc…
hay người ta, đã không muốn xây nên.
Vì sóng vô tâm xóa nhòa bao kỷ niệm…
….hay người vô tình, hờ hững với ngày xưa…
Những dấu chân, mãi là những dấu chân,
sinh ra do vô ý, mất đi trong âm thầm…
Cuộc đời ko biết nghĩ suy, chỉ luôn tiến lên phía trước,
con người, có lúc nào muốn quay lại hay chăng….
Dã tràng xe cát biển Đông, người ta xem đó là hoài công vô ích…..
Con người có quá nhiều thứ phải bận tâm,
những bận tâm do con người tạo ra…
Trên mặt đất người ta mơ tới trời cao,
Trên đất liền người ta mơ ra biển rộng,
Con dã tràng nhỏ bé chẳng quan tâm,
nó không cần thấy trời cao, nó không cần nhìn biển rộng..
Nó! Chỉ muốn lại thấy, thứ của ngày hôm qua….