Kỷ niệm 3 năm

Viết ngay trong ngày lễ ra trường năm 2009, post lại facebook 24/1/2010. Năm đó, muốn làm thơ nhưng không biết làm thơ, cho nên phong cách lúc đó vẫn luôn là bắt chước 1 nửa, sửa lại 1 nửa.

Tôi biết rằng cố quên là sẽ nhớ,
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên

Làm sao định nghĩa đc chữ yêu
Có khó gì đâu 1 buổi chiều
Hai mặt gặp nhau tại Năng Khiếu
Gọi nhau 1 tiếng, thế là yêu.

Hoa sứ 3 năm trc đong đưa
Lá xanh hoa trắng tự bao giờ?
Chia ly sứ có buồn ko nhỉ,
Có còn xanh ngắt những ngày mưa?

Năng Khiếu 3 năm nghĩa trc sau
Nhớ lại ngày nào mới gặp nhau
Ê a bỡ ngỡ câu chào bạn
Chỉ thấy thời gian sao qua mau.

10 Lý tôi mơ những buổi chiều
Phấn nằm im tiếng, nắng xiêu xiêu
Bảng đen u uất như mong đợi
Dạy bảo cho tôi biết nhiều điều.

11 tôi nhớ những bài thơ
Những buổi chơi văn xây mộng mơ
Những buổi ăn chè, cô với lớp
Miệng cười, mủm mỉm, hát vu vơ.

12 tôi nhớ buổi ôn thi
Nhớ những ngày trưa, nắng, ngủ khì
Nhớ cả những chiều Đà Lạt phố
Buồn trong khóe mắt, những hàng mi.

Đà Lạt tôi nhớ những chiều mưa
Nhớ khi đạp vịt đạp xong chừa
Bụng không lòng lạnh lên thử rượu,
Ngất ngây tự hỏi có say chưa?!?

Thành tích nhớ lần lớp kéo co
Vừa kéo, vừa co trông đáng lo
Ai hay năm ấy sao vô địch
Ko thẹn 3 năm tuổi học trò.

Tôi nhớ cái vụ gỡ bảng tên
Ko lấy gì theo, đi sao đành
Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn thanh

Tôi thương tôi nhớ những ngày xưa
Bóng thầy cô chẳng ngại nắng mưa
Vẫn dạy bằng cả niềm tâm huyết
Bụi phấn rơi tràn trong ban trưa.

Thầy cô bây giờ phút chia ly
Phong cách thầy cô tôi mãi ghi
Ko làm đc hả? Siu nhân. Giỏi!
Về với ruộng vườn. Cảm nhận đi!

Học tập trường tôi tốt nhất đời
Học khỉ gì đâu? Học hay chơi?
Ăn chơi ko học, mới là học
Học chẳng ăn chơi, chuyện trên trời.

Bạn bè nhớ những phút đầu tiên
Bao nhiêu tính cách khắp mọi miền
Năng Khiếu nơi đây hòa quyện lại
Trong trường, Từ Thức lạc cõi tiên.

Ko muốn ra đi giữa âm thầm
Nhớ bạn bè tôi nhớ 3 năm
Hoàng kim vạn lạng dung dị đắc
Nhân gian tri kỉ tối nan tầm

Bát ngát trời xanh, mênh mông sương
Bảng lảng màu hoa, ngan ngát hương
Người đi hoa sứ còn ở lại
Mông lung trăng trắng, đượm thê lương.

Giọt lệ chan hòa trong khói sương
Trong hôm tiễn biệt lễ ra trường
Ngày nào bè bạn thân 2 tiếng
Xa cách từ đây tản tứ phương.

Tôi như thi sĩ bỏ bến mê
Sông nước ngày sau. Có ai về?
Phong sương mấy độ qua đường phố
Hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê

Leave a comment